Dòng thông tin RSS

Nhị Thủ Vương Phi

Tối qua lượng lờ bên TTV thấy được truyện này cũng hay hay ta mạng về đặt cọc trước .

 

 

Văn Án

        Nàng hiện tại thật sự đã không còn cười nổi, vào đêm tân  hôn động phòng còn chưa động thì Trượng phủ liền nhận được hoàng lệnh xuất chinh bảo vệ biên cương.

        Trượng phu xuất chính liền đi biền biệt dài đến ba năm, ba năm qua nàng sống trong thương nhớ đợi chờ…

         Rồi cũng đến một ngày, nàng nhận được tin thắng trận của Trượng phu truyền về,  đúng là ông trời đã không phụ sự nguyện cầu của nàng.

          Như mà…Trượng phu nàng….Trượng phu nàng khải hoàn trở về còn lại còn dẫn theo thê nhi…

          Tâm nàng giờ phút này đã chết lạnh, nàng chỉ muốn tìm một nơi nào đó, một nơi nào đó không có người lui tới, để có thể một mình khóc thật to, rống thật to….Mang những uất ức đau thương khó chịu trong lòng vơi đi.

          Nàng trốn vào một bụi hoa không người, như ai ngờ….

          Dưới chân nàng….Dưới chân nàng hình như vừa đập trúng cái gì ?  “ Đấy là cái gì? ”, mà cái kia “Cái kìa là cái gì?  ” Lại còn động đẩy.

          Nàng sợ hãi té ngã nằm dài trên mặt đất, mà cái kia…. “ Cái kia là  gì ?” Chẳng lẽ là người sao?

         Truyến thuyết, lưu truyền Tam hoàng tử Ứng Trị là một vị cao thủ chuyên gây sóng gió, việc vì mà vào đến tay Tam hoàng tử cho dù việc nhỏ liền sẽ hóa thành việc lớn!

          Nàng… Nàng…. Nàng…… Hiểu được khi nói đến Tam hoàng tử, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì tốt….

         Haiz!…Như mà trên đời này thì có bao nhiêu chuyện mình có thể biết trước.

         Đường đường một vị Hoàng tử lại điên cuồng lấy danh tiết cùng danh dự của chính mình cùng nàng mang phá hư ……

                                                   

          Vào ngày thành thân năm ấy, vốn là ngày vui là sự việc vui, thế mà ngay vào hôm đó, tân lang lại nhận được hoàng lệnh xuất chinh đến biên cương bình loạn, chưa kịp cùng tân nương động phòng hoa chúc.

~*~

         Thời gian thấm thoát đi qua, thoáng chốc đã được ba năm. Ba năm qua thư của Trượng phu gởi về quê nhà cũng dần dần ít đi.

         Đổng Phi Hà, nàng ưu sầu ba năm, lo lắng ba năm, dày vò ba năm, vất vả chờ đợi ba năm, cuối cùng cũng nhận được tin thắng trận của Trưởng phu truyền về.

       Trượng phụ cùng đại quân thắng trận khải hoàn trở về quê hương, người mà nàng ngày đêm thương nhớđã bình bình an an trở về, đồng thời địa vị trên quan trường cũng được tăng cao.

~*~

 Lưu phủ! Toàn gia tổ chức ăn mừng.

       Nàng rất vui, đúng nàng rất vui vẻ!

       Nàng rất vui, nàng quả thật rất vui khi nhận được tin Trượng phụ thắng trận trở về như… Trượng phu nàng…Trượng phu nàng còn  mang theo về một nữ nhân, một đứa nhỏ.

       Nếu như Trượng phu khôngmang về nữ nhân và đứa bé, nhất định nàng sẽ rất vui vẻ, rất hạnh phúc dù đang nằm mơ nàng vẫn tươi cười….Nhưng mà……

           “Phi Hà à!…….Nương biết con không được vui, như dù sao chuyện cũng đã xảy ra ….Chúng ta không có biện pháp nào để cứu giảm, Nương khuyên con nên bỏ qua….Xem như là chuyện nhỏ, Nương khuyên con nên tươi cười một chút, đừng ủ rũ nữa … Nhìn thấy con thế!…Nương chỉ sợ con lại bị mọi người cười nhạo lại bị bọn họ nói con không có phong độ, không rộng lượng...”

           Đổng phu nhân, ngồi bên cạnh nữ nhi bà hết lòng yêu thương, bà cầm lấy bàn tay mền mại của nữ nhi nhỏ giọng khuyên bảo, đồng thời ánh mắt nhìn chằm chằm vào đại sảnh đang náo nhiệt, bà lo lắng cẩn thận quan sát xung quanh, bà sợ các vị khách chú ý tới hai mẹ con bà, bà sợ mọi người nhận ra thái độ mất đi tự nhiên của nữ nhi.

~*~

          Nàng cúi đầu không nói, Trượng phu chinh chiến trở về, không chỉ cưới thêm thê tử mà cả đứa nhỏ cũng có, nghĩ đến những chuyện đấy nàng cố nén không khócđã rất khó khắngian nan thì làm sao có thể miễn cưỡng cười vui!

         Nàng hiểu mọi chuyện đang diễn ra đối vời nàng là chuyện không vui, như đối Lưu gia đó lại là một sự kiện vui, một chuyện rất đáng để ăn mừng.

          Trong Lưu gia, mọi người đều thoái mái vui vẻ trò chuyện, bọn họ cùng nhau chúc mừng Trượng phu thắng trận thuận lợi hồi hương, cưới được nữ tử địa vị cao sang có được người thừa kế…

        Phụ thân, Mẫu thân cũng được mời tới làm khách, song thân nàng cùng với các vị khách mời tươi cười vì Trượng phu vì Lưu gia chúc mừng….. Đúng thật là chuyên đáng ăn mừng mà!

         Nàng từ nhỏ, đã trải qua cách giáo dục nghiêm khắc, nàng hiểu chính mình cần phải hào phóng, cần phải rộng lượng, cần phải  khoan dung, cần phải cùng mọi người tươi cười ăn mừng….Như mà…Nàng!…Nàng không thể làm được!

    “Nương!……” 

   Nàng ngẩng đầu lên nhìn cảnh tượng đông vui bốn phía, ánh mắt lạnh lẽo u sầu.

   “Nữ nhi thực xin lỗi! Nữ nhi không thể cười nổi.”

    Trượng phu, từ khi trở về phủ đến nay, luôn cùng ở một chỗ với nữ nhân kia, trong phòng bọn họ thỉnh thoảng lại truyền ra âm thanh hài tử khóc cười. Còn nàng là nguyên phối là chính thê lại một mình tĩnh mịch nơi cô phòng, một mình chờ đợi ba năm rồi lại một mình âm thầm nghe âm thanh vui vẻ hạnh phúc cả nhà hòa thuận mà âm thanh đó lại không thuộc về Nàng.

      Chỉ trong một thời gian ngắn, địa vị của Nàng ở Lưu gia xuống dốc rất nhanh, Nàng hiển nhiên trở thành người dư thừa trong Lưu gia, cha mẹ chồng trước kia luôn yêu thương chăm sóc nàng, thế mà từ khi có sự xuất hiện của đứa bé và nữ tữ kia thì mối quan hệ giữa Nàng cùng cha mẹ chồng càng lúc càng trở nên bất hòa, cha mẹ chồng hiện tại chỉ quan tâm chiếu cố đến mẫu tử bọn họ.

     Mà nữ nhân này! Nàng ta cũng không phải là một nữ nhân bình thường, nàng ta có thân phậncao quý hơn nàng rất nhiều, nàng ta chình là một vị Công chúa.

~*~

      “Nương, nữ nhi thực xin lỗi, Nương….Nữ nhi thật sự không kiên trì nổi, nữ nhi xin Nương hãy mang nữ nhi trở về nhà !”

       Nàng cầu xin Nương, Nàng hi vọng Nương có thể mang Nàng về nhà,  bỡi vì ở nơi này Nàng thật sự rất thống khổ, rất bất lực.

      “Chuyện này làm sao được?” Đổng Phu nhân đau lòng nhìn nữ nhi, bà làm sao đành lòng nhìn nữ nhi đau lòng, như bà không biện pháp nào để giúp nữ nhi.

   “Con rất muốn về nhà……”

     “Đừng nói ngốc nữa!”  

       Đổng phu nhân liếc mắt trừng nữ nhi, rồi lập tức nhìn đến đại sảnh xem có người nào chú ý đến mẹ con bà không. Kế tiếp nhỏ giọng khuyên nữ nhi.

     “Phi Hà a`…..Con đã gả vào Lưu gia, là hạnh phúc hay là khổ hoặc là nạn con cũng phải kiên cường chống đỡ, cho dù lần này hắn không mang theo người trở về. Thế thì sao? Sau này, hắn cũng sẽ nạp thiếp, nam nhân đều là như thế, chuyện này con nên tập thành thói quen.”

      Nàng nhắm chặt lại hai mắt, nàng muốn rời nhanh nơi này.

     “Con thực xin lỗi!”

       Đổng Phu nhân muốn giữ lại nữ nhi,lại sợ hành động của bà dẫn đến sự chú ý của mọi người nên đành phải để Phi Hà rơi đi. Bà biết nữ nhi đang cố gắng ngụy trang bình tĩnh, bà nhận ra được nét buồn bã cô đơn trên khuôn mặt của nữ nhi, ánh mắt bà nhìn theo bộ dáng nữ nhi đang cố sức tránh né đám người trong đại sảnh,bà làm nương, làm sao không đau lòng, bà âm thầm thở dài như bà không có biện pháp nàođể giúp nữ nhi, việc bà có thể làm đó là khuyên nữ nhi phải kiên cường.

       Ra được ngoài đại sảnh, nàng đi qua khúc hành lang gấp khúc, những người hầu trong Lưu gia đều không dám tiếp cận nàng,nàng bước đi hỗn độn, vô hồn không phân định được phương hướng.

       Nàng muốn trốn vào một nơi im lặng,  để có thể mang những đau đớn trong lòng bỏ xuống, Nàng ngẩn người đừng nhìn xung quanh, Nàng phát hiện thì ra trong Lưu phủ rộng lớn này, đã không chỗ cho nàng an tâm “Chữa thương” khắp nơi đâu đâu cũng đều phảng phất ánh mắt nhìn chăm chú vào Nàng, bọn họ để ý đến từng cử chỉ từng lời nói của Nàng, Nàng rất muốn khóc như lại không dũng khí để khóc.

          Đúng lúc ấy! Phía trước có vài thân ảnh đi tới, âm thanh bọn họ nói chuyện nàng có thể nghe được rất rõ.

        “Lưu huynh, thực sự có phước à! Vị nữ tử kia tuy rằng đến từ Mông Cổ, như nàng ta lại là Công chúa có địa vị cao quý, còn về tướng mạo thì xem ra so với nữ tử trong Kinh thành cũng chẳng thua kém. À còn vị cô nương Đổng gia nữa, Ta nghe nói Nàng ta dung mạo cũng rất xinh đẹp động lòng người, Lưu huynh thật có phúc lớn!”

     “Các vị hãy nhìn xem, phúc này không phải ai cũng có thể dễ hưởng thụ à! Các vị xem xem, cô nương Đổng gia đợi Lưu huynh ba năm, nghe nói  vẫn chưa có động phòng, Nàng ta thật vất vả đợi Trượng phu trở về, thế mà Trượng phu lại ở bên ngoài cưới thêm thê, ngay cả con đều có, Nàng ta cam lòng sao?Nàng ta sẽ không nháo loạn sao?”  

        Vừa nghe đến những lời bình luận của bọn họ, khuôn mặt Nàng càng lúc càng chuyển trắng bệch,mắt thấy đám bằng hữu của Trượng phu đang đi đến gần, Nàng sợ bọn họ phát hiện mình đang thất hồn lạc phách, Nàng hoảng loạnchạy vội qua rào hành lang trốn vào một bụi hoa rậm rạp.

      Trong lúc vô tình, chân nàng không biết đập trúng cái gì vậy?

       Cái gì? Cái gì còn động đẩy? Nàng sợ hãi té ngã nằm dài trên mặt đất.

~*~

         Tiếp theo Nàng kinh hoảng ngồi dậy, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một gã nam tử đang ngồi cạnh bụi hoa, trong tay hắn còn cầm một chiếc giầy…… Giầy nhìn như đã bị hư.

          Nàng vội vàng bối rối che lại miệng, ánh mắt chống lại ánh mắt của tên nam tử kia.

       Tam hoàng tử Ứng Trị, nâng tay kéo vài sợi tóc dài trước ngực, mắt phượng mày kiếm cực kì tuấn lãng, buông ra chiếc giầy nhìn đến mu bàn tay mới bị nữ tử vô ý đập lên dường như đang đánh giá gì đó.

~*~

        Một lúc sau, lại có người đi ngang qua hành lang bọn họ vừa đi vừa trò chuyện, mà chuyệnbọn họ nói chính là bàn luận về chuyện của Nàng không những thế bọn họ khi nói còn thêm mắm dặm muối có lẽ do bọn họ lo nói chuyện nên không chú ý đến những âm thanh phát ra từ bụi hoa.

      Ta im lặng không nói một câu, đợi đến khi đám người kia đi xa, ánh mắt linh động nhìn thẳng vào nữ tử vừa té ngã, lập tức nhận ra thân phận của nàng, nhìn đến hốc mắt nàng vẫn còn vươn lệ ta nở nụ cười nói:““Ngươi …. Người chính …Cái người …..Khổ sở chờ Trượng phụ ba năm còn chưa được động phòng, giờ lại được lên chức làm mẹ kế, cô nương Đổng gia?”

                                               

                   

Chương 1.1         Chương 1.2  

     Chương 2.1        Chương 2.2     Chương 3.1      Chương 3.2  

Chương 4.1   Chương 4.2

    Chương 5.1   Chương 5.2         Chương 6.1        Chương 6.2       

Chương 7.1    Chương 7.2

Chương 8.1     Chương 8.2   Chương 9.1    Chương 9.2

Chương 10.1    Chương 10.2

                                                                    

                                                                              Hoàn

 Ebook : Nhị Thủ Vương Phi

Đáng lý ra ebook này là do Candy làm như khi Candy làm xong email lại cho sala, sala đọc xong thấy còn nhiều chổ cần sai quá nên quyết định beta lại, sla cũng định nhờ Candy làm lại như mò hôm nay khó ngủ nên bò lên máy làm luôn vậy. Và đây cũng là ebook đầu tiên sala làm.   

60 responses »

  1. hihi,xin chào lần đầu tiên tới nhà nàng!

    Phản hồi
  2. ss ơi truyện này hay đó
    ss post típ đi ss

    Phản hồi
  3. hic..đọc văn án xong mà đau long quá..tên trương phu của Hà tỷ kia thật xấu xa.dám làm tỷ ấy khổ như vậy,chắc chắn sẽ gặp báo ứng
    thanks

    Phản hồi
  4. Happy New Year!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Chúc ss hay ăn chóng béo, tiền nhiều như kẹo, tình chặt như keo, dẻo dai như mèo, mịn màng trắng trẻo, sức khỏe như voi. Đi ăn được khao Về nhà có người rước Tiền vô như nước Tình vào đầy tim Chăn ấm nệm êm Sung sướng ban đêm Hạnh phúc ban ngày Luôn luôn gặp may.
    Sang năm mới có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm, một điệp khúc tình yêu, một người yêu chung thủy, một tình bạn mênh mông, một gia đình thịnh vượng. Vạn sự như ý, tỷ sự như mơ, làm việc như thơ, đời vui như nhạc, coi tiền như rác, coi bạc như rơm, chung thủy với cơm và sắc son với phở.

    pi ét: tỷ tỷ à, m thix tr nì, mau hoàn nhá tỷ*chớp chớp mắt*

    Phản hồi
  5. chào nàng ^^
    bộ này mới đọc văn án với tiết tử làm ta tưởng là truyện ngược, tính không đọc , sợ đọc xong tự kỉ *vò vò áo* nhìn xuống mục lục thấy chỉ có 10 chương mới biết không phải, ngồi đọc mới biết là chuyện hài *cười ngất*

    Phản hồi
  6. Bạn ơi sao mấy chương từ 5.2 -> 10 không có link vậy đang đọc dở hay quá

    Phản hồi
  7. Hj truyen hay wa : x thanks nang nhe 😀

    Phản hồi
  8. Xin chào bạn ^^ Cám ơn bạn đã làm truyện này. Không biết bạn có vui lòng cho mình copy bộ truyện này qua diễn đàn Lê Quý Đôn hay không? Mình sẽ ghi rõ nguồn và người làm. Nếu được thì cám ơn bạn nhiều!!! ^^

    Phản hồi
  9. Chờ đợi 3 năm để trông chờ một phu quân phản bội thê tử sao, thật tội nghiệp P.Hà
    Cám ơn nhiều

    Phản hồi
  10. Bo truyen nay rat tuyet cam on ban nhieu nhe

    Phản hồi
  11. hj. Chào chủ nhà, lần đầu vào nhà nàng^o^

    Phản hồi
  12. lại một trn nữa đã hoàn vui quớ thank nàng ta lại ôm về ngâm dần 🙂
    ♥‿♥!

    Phản hồi
  13. Nang oi bo nay nang co lam ebook khong

    Phản hồi
  14. tình hình là chưa có làm ebook nàng à

    Phản hồi
  15. xin chào nàng. cám ơn nàng đã edit truyện. mình muốn xin phép bạn có thể cho mình post truyện này sang bên nick wattpad Hoathaonguyen cúa mình dc ko? mình sẽ ghi rõ nguồn và người edit. thanks

    Phản hồi
  16. Ta vừa đọc bản đăng của bạn haothaonguyen nè=]]
    Hay quá nàng nha, truyện nhà nàng toàn bộ hay không ah, nếu ta mà không bận thi Đh là bon chen ngay^^
    Lâu lắm mới đọc được một bộ cổ đại có hứng thú khiến ta đọc một lèo hết luôn, thank nàng nhiều~~~
    Truyện hết nhanh quá, ta thik bạn Hoằng Cảnh rồi đó à nha^^

    Phản hồi
  17. Nang oi nang co can ta lam giup ebook khong 🙂
    mail cua ta la candy_lqt@yahoo.com

    Phản hồi
  18. Nang oi nang cho ta mail de ta gui ebook voi 🙂

    Phản hồi
  19. ban oi cho minh pass truyen nay duoc khong?

    Phản hồi
  20. bạn ơi, mình không thấy gợi ý pass? Mình mới đọc đến chương 3.2 thì ko đọc đc nữa!

    Phản hồi
  21. thanks nàng đã edit truyện và làm ebook luôn nha

    Phản hồi
  22. thanks bạn 🙂 theme nhà bạn rất đẹp 🙂

    Phản hồi
  23. Thank nang da lam ebook nha 🙂

    Phản hồi
  24. thanks bạn nhìu 🙂 🙂

    Phản hồi
  25. Cảm ơn bạn vì eb nhé 🙂

    Phản hồi
  26. Moi biet nha ban, nhay vao doc lien,hihi, cam on ban nhe

    Phản hồi
  27. (((**Uyển Nhi **)))-Love story

    hj mới vào nhé
    truyện bạn viết hay lắm!!!
    Nhi rất thích,

    Phản hồi
  28. dễ thương nha… Trị ca và Hà tỷ… lúc đấu khẩu làm ta cười đến muốn nhập viện!!!! Cảm ơn vì đã up truyện nha!!!! ^^!!!!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: