Dòng thông tin RSS

Chương 6.1

Độc Vương Cốc

Tác giả : Đường Nhân

Nguồn : TTV.

Edit : Hoa Sa La .

 

            Nàng thật sự rời đi Độc vương cốc !

            Mười một năm qua nàng luôn ôm hy vọng rơi đi nơi này, như vào lúc này nguyện vọng đã thành, nàng lại có loại cảm giác như là đang nằm mộng.

             Hai canh giờ trước nàng  còn ở trong Cốc, chưa có chuẩn bị tâm lý rời Cốc bất ngờ bị mọi người mang nàng chạy ra Cốc giống như chạy nạn, đi khói độc rừng rậm mọi người liền phân ra hai đường rời đi.

          Hiện giờ nàng đang ngồi trong quán trà, đôi mắt đang mở to nhìn bốn phương tám hướng những người lữ khách đi đường đang tiến vào quán nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục đi đến nơi mà họ muốn đến, mỗi người đều biết được nơi mình cần đến chỉ có nàng không biết chính mình muốn đi về nơi nào.

         “Hồng Diệp, ngươi làm gì mà thất thần thế ? Còn không nhanh mau ăn bánh bao.”

          Dì Quế  cần bánh bao đem đến trước mắt nàng vẫy vẫy. “Nha đầu này vừa mới ra Cốc lại suy nghĩ cái gì mà đến hoảng tinh thần thế, không phải ra được Cốc rất là đều nha đầu đó luôn mong đợi sao?”

          Hồng Diệp bị gọi, hồi  phục lại tinh thần, miệng cắn bánh bao  hỏi người bên cạnh   “ Dì Quế thật sự quyết định sẽ luôn đi theo cùng Hồng Diệp à ?”

            “Đây là đương nhiên. Ngươi mười một năm không xuất Cốc, giang hồ hiểm ác, ngươi lại là một cái cô nương đi ra giang hồ ta làm sao có thể yên tâm.”

         Thực ra cho nha đầu kia một mình đi, không xảy ra chuyện mới là lạ! Xem giờ phút này chỉ ngồi trong quán trà đơn sơ vậy mà đã có không ít ánh mắt gian tà dừng lại ở Hồng Diệp trên người, nàng phải  mang tiểu nha đầu này nhanh một chút rời nơi này, phòng ngừa lại có chuyện xảy ra, thì cả đời này nàng đừng mơ tưởng trở về Độc Vương Cốc, Thiếu chủ xác định chắc chắn đem thân thể cùng xương nàng chuyển thành bụi.

        “Cám ơn  Dì Quế!”  Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ xinh đẹp hiện lên một chút tươi cười, nàng vui vẻ cầm tay Dì Quế nếu thực sự Dì Quế cho nàng đi một mình, nàng thật sưh rất sợ hãi, có Dì Quế ở bên nàng, nàng xác thực yên tâm không ít. Nàng trước kia còn vọng tưởng muốn một người chạy ra cốc, hiện tại ngẫm lại thật là rất mạo hiểm.

       “Hồng Diệp, cầu xin ngươi dọc theo đường đi có thể không cười được không .”

          Quế Hương khẽ thở dài, liếc mắt nhìn chung quanh mọi người thấy Hồng Diệp xinh như hoa tất cả ánh mắt đều đặt lên người nàng không di dời đi, điều này làm cho nàng thập phần lo lắng. Dọc theo đường tình hình thế thực xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm thế nào mới tốt?

        “Vì sao?”  Hồng Diệp buồn bực khó hiểu hỏi, không hiểu Dì Quế vì sao đột nhiên không những vẻ mặt lo lắng lại thở dài.  Dì Quế  làm sao vậy? Không phải mới vừa rồi  rất tốt sao?

           “Đừng hỏi, ăn xong chúng ta cũng đi thôi!”

          “ Dì Quế, chúng ta phải đi hướng nào ?” Ăn xong miếng bánh bao cuối cùng, uống ngụm trà thông cổ nàng lại đưa mắt ngắm  nhìn bốn phía phát hiện nơi này  trước không thôn sau không quán trọ nàng tò mò hỏi.

         “Trước hết đi Hoài Ninh thành, năm đó ngươi là ở nơi đó cùng người nhà thất lạc .”

        Quế Hương trước từng nghe qua Kim, Ngân bà bà nói  về chuyện của Hồng Diệp, theo hướng Hoài Ninh thành bắt đầu tìm kiếm, hy vọng sẽ có manh mối càng hy vọng sớm ngày tìm được người nhà Hồng Diệp .

         “Các ngươi này, rốt cuộc theo dõi ta tới khi nào?” Một âm thanh bỗng dưng khẽ vang lên ở quán trà, hấp dẫn ánh mắt mọi người. Chỉ thấy một gã cầm trong tay trường kiếm hướng đến cô nương kia, nàng đang bị năm tên nam tử vây quanh.  Kia năm tên nam tử vừa thấy cũng đủ biết không người lương thiện, làm cho những người đang theo dõi cục diện cảm thấy phát run thay cô nương kia toát mồ hôi lạnh.

         “Nếu hiểu chuyện liền giao ra ngọc bội trên người của ngươi !” Trong đó có một gã nam nhân một mắt hắn cầm trong tay đại đao ở nàng trước mặt đe dọa.

          “Các ngươi làm sao có thể biết ta trong người có mang ngọc bội ?”  Cô nương kia đôi mi thanh tú. Những người này thế nào lại biết lai lịch của ngọc bội, xem ra chuyện này không đơn giản.

        “Hãy bớt nói nhảm đi, không giao ra ngọc bội liền đừng trách chúng ta động thủ.” ==> động thủ là ra tay .

         “Kia cũng gặp phải các ngươi hay không có bổn sự này!”

        Cô nương kia rút ra trường kiếm, dẫn đầu ra chiêu, nàng vào hai hướng người ngựa và ngay tại ngoài quán trà đứng lên đánh .

          Trong quán trà mọi người tránh một bên để không bị đao kiếm gây hại cho thân và cũng nhau nhìn trò hay, không người nguyện ý ra tay giúp .

         “Hồng Diệp, trên giang hồ có rất nhiều chuyện thị phi, hành tẩu giang hồ nên nhớ chớ xen vào việc của người khác, để tránh hại vào thân.”  Hương Quế  liếc mắt  nhìn cảnh sáu người, nhân cơ hội này cảnh cáo Hồng Điệp vì  nàng chưa từng giao thiệp với giang hồ.

      “Nhưng mà bọn họ năm lại là đại nam nhân đánh một cái cô nương sự việc thế này  nhìn vào cũng thấy sự quá đáng !”

       Hồng Diệp vẫn luôn chú ý  đến an nguy  của vị cô nương kia, không biết vì sao nàng thấy khẩn trương, kia khuôn mặt…… cảm thấy ở nơi nào xem qua.

         “Đừng khẩn trương, vị cô nương này võ công không hẳn thua năm người kia, trừ phi đối phương ra ám chiêu, nếu không vị cô nương kia tất thắng.”  Chỉ cần  liếc mắt một cái, Hương Quế đã nhìn ra thắng bại. Huống hồ bọn họ ai thắng ai thua, cũng cùng các nàng không quan hệ, bớt lo chuyện người . ===> ám chiêu = đánh len chơi xấu .

         Quả nhiên, liền giống như lời nói của  Hương Quế, không bao lâu vị cô nương kia đã dễ dàng đem năm người đánh bại, xoay người chuẩn bị rời đi khi thì bị nam nhân một mắt bắn ra ám khí.

         “Cẩn thận!” Hồng Diệp khẩn trương ra tiếng cảnh báo, nhưng vẫn là chậm một bước chỉ thấy  nữ tử kia vẻ mặt thống khổ ngã xuống đất,  nam nhân năm tên bị thương đã vây quanh nàng. Tình thế biến đổi, trong quán trà mọi người xem chuyện nhìn vị cô nương kia không khỏi thay nàng ta đó lo lắng .

         “Rất bỉ ỏi !” Hồng Diệp thật sự là nhìn không được, thấy không có người nguyện ý ra tay cứu giúp, mà chính mình lại vẫn không hiểu  vì sao  thay nàng ta lo lắng, nàng quyết định thuận theo chính mình tâm, hai tay vỗ nhẹ mặt bàn xoay người nhảy hướng năm người phía sau xuất chưởng.

       “Hồng Diệp!” Quế Hương bị hành động của nàng đến mức kêu sợ hãi ra tiếng, ngầm bực bội hành động của nàng nhưng vội vàng tiến lên hỗ trợ. Bởi vì năm người sớm bị thương lại bị Hồng Diệp đánh bất ngờ, hơn nữa Quế  Hương không lưu tình xuất chưởng, trong nháy mắt, năm người kêu rên không ngừng, chật vật nằm xuống đất.

          “Cô nương, ngươi không sao chứ?”

         Hồng Diệp vội vàng đi đến trước vị cô nương, hai tay ôm nàng  giúp đỡ nàng ta hai người bốn mắt đối nhau chấn động.

       “Hồng Diệp, ngươi thật sự là rất lỗ mãng, không phải gọi ngươi đừng xen vào việc của người khác sao?”

       Quế Hương dễ dàng giải quyết xong năm người, nhịn không được mắng to, xoay người nhìn lại Hồng Điệp chỉ thấy Hồng Diệp ngồi vẻ mặt khiếp sợ nhìn vị cô nương kia, nàng nghi hoặc đi đến hai người bên cạnh vừa thấy phút chốc hai mắt mở to.

       “Hồng Diệp…… Ngươi thật sự kêu Hồng Diệp? Ta rốt cục tìm được ngươi……” nữ tử nói đến một nửa, toàn bộ thân mình ngã về hướng Hồng Diệp, Hồng Diệp đang trong trạng thái kinh ngạc mới tỉnh táo lại, vội vã reo lên: “ Dì Quế, mau cứu người !”

         “ Quế Hương, không thể tưởng được ta nhanh như vậy tìm gặp được người thân của Hồng Điệp, cô nương kia  thật là người thân của Hồng Điệp sao ?”

          Hồng Diệp nhìn chăm chú vào giường nơi đó hiện đang có  một nữ tử đang nắm  hôn mê, nàng trúng độc phiêu Hồng Điệp đã giúp nàng giải độc, miệng vết thương cũng xử lý tốt,  chắn chắn hiện giờ nàng không có việc nguy hiểm đến tính mạng. Nàng đến bây giờ vẫn là không dám tưởng người đối mặt nàng, nàng ta cùng nàng có những điểm giống nhau, làm cho ai nhìn vào cũng có thể nhận ra hai người nhất định có quan hệ huyết thống.

        “Ta nghĩ hẳn là hai người các người tướng mạo tuy rằng không giống sinh đôi, nhưng tương tự  hình dáng có đến tám phần giống nhau, muốn nói không phải  là tỷ muội thật đúng là làm cho người ta không tin.”

       Đúng vậy, trên giường nữ tử hôn mê, bất luận là khuôn mặt và  hình dáng đều cùng Hồng Diệp cực vì tương tự, cũng khó trách Hồng Diệp lại không nghe lời của nàng khuyên can, lo lắng an nguy cho nữ tử xa lạ này , thì ra đó là sự tương thông của mối quan hệ huyết thống.

       “Nói như vậy, ta thật sự tìm được chính mình người nhà, đúng hay không, Dì Quế ?”

      Đến giờ phút này, Hồng Diệp mới tươi cười. Không nghĩ tới chính mình lại có thể may mắn thuận lợi chạy ra Cốc rồi lại nhanh như vậy tìm được người nhà, nàng lần này xuất Cốc quả thật tốt .

         “Ngươi sao không tự mình cùng nàng ta xác nhận ?”

           Quế Hương nhìn trên giường nữ tử hô mê dần chuyển tỉnh. Bởi vì thanh âm hai người nói chuyện, cũng khó trách  làm nàng bị đánh thức.

         “Ngươi tỉnh? Miệng vết thương còn đau không?” Hồng Diệp nhanh chóng ngồi xuống cho giường, đem nàng đở ngồi dậy, xinh đẹp khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ  tươi cười quan tâm hỏi.

      Mai Muội Viện tái nhợt trên mặt lộ ra cười, lẳng lặng nhìn trước mặt tiểu cô nương cùng nàng  tương tự khuôn mặt nhỏ nhắn, cảm giác rất kỳ quái. Nhìn đến ánh mắt của vị tiểu cô nương này, nàng không cần hoài nghi, tiểu cô nương này đúng là muội muội nàng đã bị mất tích mười một năm trước.

        Trừ bỏ hai người tương tự dung mạo bên ngoài, còn có một loại trực giác liên thông. Từ nhỏ tỷ muội các nàng cực kỳ  ăn ý với nhau, chỉ cần có một ánh mắt giao nhau, có thể biết đối phương suy nghĩ cái gì, cho nên ở mất đi tiểu muội kém mình hai tuổi, nàng  thật rất đau lòng, căn bản không thể chấp nhận.

       “ Dì Quế nói rất đúng, ngươi sao không tự mình hỏi ta.”

        Khuôn mặt tú lệ mang theo nét tái nhợt yếu ớt cười, những ngón tay mềm mại   cẩn thận khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn thương yêu muội muội có phải là nàng đang năm mơ hay không? Nàng  đã tìm  được tiểu muội của mình.

        “ Ngươi nghe được chúng ta nói chuyện. Thực thật có lỗi, chúng ta nói quálớn, đánh thức ngươi.”  Hồng Diệp xinh đẹp thè lưỡi, thế này mới ý thức được mới vừa rồi nàng cùng Dì Quế  nói chuyện thanh quá lớn, cũng khó trách hội đánh thức nàng.

         “Hồng Diệp, ngươi thật sự là của ta muội muội, ta là của ngươi tỷ tỷ Mai Muội Viện, ngươi còn có một đại ca kêu Mai Tử Vân, cha kêu Mai Trường Thanh, nương kêu Lí Thúy Nga, nhà chúng ta là kinh doanh tiêu cục, Mai Phong tiêu cục ở hắc bạch lưỡng đạo rất có thanh danh, còn những chuyện tình khác đợi ta trên đường về nhà nói cho ngươi sau .”

         Mai Muội Viện bằng giọng  suy yếu nói ra thân thế gia cảnh . Hiện tại nàng thầm nghĩ chạy nhanh mang Hồng Diệp về nhà, nếu cha mẹ cùng đại ca thấy nàng, xác định vững chắc hội vui vẻ .

          “Tỷ, ngươi vừa bị thương, cần nghỉ ngơi nhiều vài ngày, chúng ta không vội đi.”

One response »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: