Dòng thông tin RSS

Chương 04 Độc Vương Cốc

             

 

         “Không biết tình hình hiện tại rốt cuộc ra sao? Đã qua một canh giờ, thật làm cho người lo lắng à!”

        Kim bà bà lo lắng, đi tới đi lui, thỉnhthoảng ánh mắt liếc nhìn đến cữa phòng.

        Sau khi mọi người nhìn thấy Thiếu chủ thuận lợi cứu Hồng Diệp trở về, tất cả đều tụ tập ở ngoài phòng lo lắng chờ đợi, ánh mắt của bọn họ luôn tập trung nhìn chằm chằm vào cánh cữa đã bị  Thiếu chủ đóng lại sau khi mang Tiểu Hồng Diệp vào phòng.

      “Bên trong như thế nào một chút động tĩnh đều không có?”  Ngân bà bà lo lắng nói.

         Âu Dương Liệt mệnh lệnh không cho bất cứ ai tiến vào phòng, nên mọi người chỉ có thể bên ngoài lo lắng suông, thời gian cừ thế từ từ trôi qua, nổi lo lắng trong lòng mọi người cũng dần dần tăng thêm.

          “Chỉ sợ tình huống không quá lạc quan.”

          Quế Hương trầm tư nhớ lại hình ảnh Hồng Diệp khi được Thiếu chủ cứu trở về,  khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu nha đầu tái đen,  rõ ràng là trúng độc rất nặng…Haiz!…Không biết Thiếu chủ có thể đem Hồng Diệp theo quỷ môn quan cứu trở về được không?

          “ Lão tử nhà ngươi,  nếu Hồng Diệp xảy ra chuyện gì không hay Ta phí mạng già liều chết với ngươi!”

            Kim bà bà nhìn đến kẻ đầu sỏ gây chuyện đang cúi đầu, bà hiểu lão ta cũng đang lo lắng như bà không thể nhịn nên chửi vài câu.

        “ Lão thái bà kia, ngươi nghĩ rằng ta cố ý hại nha đầu chết tiệt kia sao!”

          Lão Triệu đang lo lắng, lòng như ngồi trên đóng lửa nên khi nghe Kim bà bà nói, lão căm tức hướng về phía Kim bà bà quát.

          Hưm!….Lão thái bà này không nghĩ đến trong lòng lão cũng lo lắng sao? Lão đã rất tự trách chính mình, bà ta còn ở một bên không ngừng chửi bậy.

         “Tốt lắm, hai người các ngươi  đều câm miệng lại cho ta, hai người các người cứ ầm ỹ làm ảnh hướng đến Thiếu chủ cứu người, đừng nói Thiếu chủ không tha cho các ngươi, chúng ta cũng không buông tha cho hai người các  ngươi! ”

         Quế Hương không thể nhịn,  xoay nhìn hai người bọn họ rống to. Đã đến lúc này rồi, vậy mà hai cái lão gia này còn gây ầm ỹ,  chỉ biết gia tăng them phiền.

         Hai người bị rống, mỗi người thong thả xoay về một hướng sinh hờn dỗi.

          Mọi người đừng đợi thêm một lúc thì hai cánh cữa  gỗ mở ra.

         Âu Dương Liệt sắc mặt mệt mỏi tái nhợt,  đảo mắt nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Quế Hương.

          “Ngươi tiến vào đi,  còn những người khác lập tức rút khỏi nơi này cho ta ! “

        Không để ý tới mọi người bất bình nói nhỏ, Quế Di vội vàng đi theo Âu Dương Liệt tiến vào phòng, kế tiếp mang hai cánh cữa đóng lại. Không quan tâm đến sự ầm ỹ của mọi người bên ngoài.

        “Thiếu chủ, tình hình của Hồng Diệp hiện tại rốt cuộc như thế nào?” 

       Quế Hương sau khi theo Thiếu chủ vào phòng, trên đường tiến vào phòng ngủ nhịn không được mở miệng hỏi.

         “Chất độc trong cơ thể Nàng đã toàn được đẩy ra rồi, cũng không lo ngại, ngươi giúp nàng thay ra bộ quần áo bẩm đi.”

           Vừa nói Âu Dương Liệt vừa lấy ra một bộ quần áo y sạch đưa cho Quế Hương rồi lập tức xoay người rời đi.

           Quế  Hương nhìn trên tay quần áo sạch, lại liếc mắt nhìn đến tiểu nha đầu đang nằm hôn mê trên  giường, buồn bực nhíu mày.

         Nếu là nàng nhớ không lầm, khi Thiếu chủ ôm Hồng Diệp trở về, quần áo trên người Hồng Diệp không phải là  bộ này, nếu thiếu chủ đã vì Hồng Diệp đổi qua quần áo, vì sao lại kêu nàng đổi  lại một lần nữa?

        Nàng tay cầm quần áo, nghi ngờ đi đến giường.

            Một khắc sau,  Quế Hương sắc mặt ngưng trọng đi ra phòng ngủ,  đến sau lưng Âu Dương Liệt nhẹ giọng nói: “Thiếu chủ, Ngài trước đã thay quần áo cho Hồng Diệp?”

       “Đúng vậy!”  Âu Dương Liệt, im lặng chờ nàng nói tiếp.

    “Hồng Diệp sau khi tỉnh lại, xin Ngài cho Tiểu nha đầu theo Ta ngủ đi.”

     Hiện tại hai người đã không thích hợp cùng nhau ngủ chung một giường nửa rồi, chuyện này nàng đã  muốn nói từ lâu, xem ra hôm nay chính là cơ hội để nói.

          “Không được! Hiện tại ai đang làm chủ ? Nếu không được lệnh của Ta ai dám tự tung tự tác làm hậu quả chắc đã hiểu!”

      Khuôn mặt lãng khốc của hắn trầm xuống. Không có mệnh lệnh của hắn, ai dám tự cho mình thông minh thì đừng trách hắn vô tình.

          ” Dạ”

          Quế Hương  kinh ngạc trước phản ứng của hắn, nhưng Thiếu chủ hẳn là biết Hồng Diệp đã không phải đứa nhỏ mới đúng.

        “Thiếu chủ, Ngài hẳn là biết Hồng Diệp hiện tại đã có nguyệt sự lần đầu rồi?”

         “Thế thì sao ?”

           “Hồng Diệp đã không phải đứa nhỏ, cô nam quả nữ thật sự không thích hợp chung một phòng,  huống chi còn ngủ cùng một giường ”  Quế Hương kích động nói.

        Cho dù Thiếu chủ không xem trọng lễ giáo, nhưng Hồng Diệp là một tiểu cô nương cần phải giữ trong sạch cho nàng  cần nên nghỉ cho nàng à !

         “Mao Quế Hương, ngươi nói đủ chưa !”

         Âu Dương Liệt đột nhiên toàn thân xoay lại đối mặt Quế Hương hét lớn, gương mặt âm trầm, con ngươi đen như dao, cảnh cáo trừng Quế Hương.

        Quế Hương bị Thiếu chủ tức giận mang cả họ lẫm tên ra rống, tâm hoảng loạn đến một lúc sau mới phục hồi tinh thần, ảo não cho chính mình sao lại nhất thời hồ đồ. Nàng hít một hơi thật sâu nói :

         “Thiếu chủ thực xin lỗi, Quế Hương không nên can thiệp chuyện của Ngài, nếu Thiếu chủ thích Hồng Diệp làm bạn, vậy Hồng Diệp liền phiền Ngài hao tâm tốn sức chiếu cố, Quế Hương xin cáo lui trước.”

        Sau khi Quế Hương  rời đi, trong phòng lại khôi phục sự yên tĩnh như cũ. Âu Dương Liệt đi vào  phòng ngủ, ngồi xuống bên mép giường, nhìn khuôn nhỏ nhắn, tái nhợt  xíu chút nữa chết, con ngươi đen thâm trầm khó hiếu .

         Hắn không phải không hiểu ý tứ trong lời nói của Mao Quế Hương,  như tạo sao hắn lại hành động như thế? Chẳng lẽ hắn thật sự thích ở cùng nha đầu này sao?

       Tiểu nha đầu đều yêu thích đối xữ rất tốt với mọi người trong cốc, chỉ duy nhất đối với hắn là cực kì chán ghét.  Nghĩ đến điểm ấy Âu Dương Liệt khẽ cười.

       Nếu một khi đã như vậy, vậy thì  cứ làm cho nàng đối hắn chán ghét hơn!

     Ở nàng mười hai tuổi năm ấy, vận mệnh vẫn  nằm trong tay hắn nắm, chẳng qua sau này, trong cuộc sống hai người ở chung sẽ có gì thay đổi……

  Bốn năm sau.

            “Ngoài Trời mưa rơi tí tách.”

             Một đôi tay tuyết trắng mềm vươn ra ngoài ô cửa sổ, tùy ý nước mưa xối vào, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ xinh đẹp, đôi môi khẽ cười, sắc mặt tái nhợt như người bệnh.

           Đột nhiên giữa trận trưa mưa rào có thêm sấm chớp, nàng nhìn bầu trời  hy vọng trận mưa đừng lâu sẽ hại đến những độc hoa mà nàng vất vả chăm sóc gieo trồng.

              “Đừng đùa nửa, còn không nhanh lại đây uống thuốc.”

           Một trận quát khẽ ở phía sau lưng nàng vang lên, nụ cười  đang hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn xin xắn trong nháy mắt liền suy sụp xuống, nàng di chuyển trở về ghế, trừng mắt nhìn chén thuốc  đặt trên bàn, chỉ cần hít vào mùi của nó nàng đã rất khó chịu…

         “ Nếu buổi tối ngươi lại để cho ta nghe được tiếng ho của người thì đừng  trách ta.”

          Âu Dương Liệt nằm dựa vào vách giường, tay cầm một quyển sách cảnh cáo.

         Đôi môi phấn hồng chu ra không tình nguyện bưng lên chén thuốc, cái miệng nhỏ bắt đầu uống từng ngụm ngụm….

            “Hồng Diệp, nghe nói ngươi bị bệnh, Triệu gia gia làm riêng chút điểm tâm ngọt cho người –”

               Lão Triệu âm thanh từ xa nhanh chóng truyền đến gần,  lão vừa đến cữa phòng nhìn vào thấy  Âu Dương Liệt vẫn còn trong phòng âm thanh tự động nhỏ lại, nét mặt tươi cười liền biết mất.

             “Thiếu chủ, Ngài như thế nào ở trong này?” Lúc này không phải là thời gian Thiếu chủ luyện công?

              “ Đây là phòng của ta, ta không ở trong này chẳng lẽ là ngươi ở trong này sao?”

               Âu Dương Liệt ngẩng đầu khuôn mặt tuấn khốc mang ý cười, nhưng sự tươi cười của hắn lại làm cho người sợ hãi. 

              Lão Triệu chẳng lẽ chán sống nên mới đi hỏi hắn thế .

              “Không… không …không, ta không phải ý tứ này, ta nghĩ như thường ngày vào giờ này Thiếu chủ hẳn là… Thiếu chủ đang luyện công. Ta mang chút điểm tâm  ngọt cho Hồng Diệp dùng để Tiểu nha đầu để uống thuốc thôi! “

        “ Triệu gia gia, Ngài về trước đi, lần khác ta đến tìm Ngài. “

            Lão Triệu  nhìn đến sự tức giận của Thiếu chủ quyết định chân nhanh ra nơi này. Hắn thật sự là lão hồ đồ à!.. Tại sao lại quên mấy năm qua Thiếu chủ đối Hồng Diệp thái độ chuyển hướng tốt, không những thế còn cẩn thận chiếu cố Tiểu nha đầu này a`! Cho nên Hồng Diệp bị bệnh Thiếu chủ tự nhiên sẽ không để mặc Tiểu nha đầu một mình, lão quả nhiên già cả đến hồ đồ.

           “Ngươi làm cho Triệu gia gia sợ.” Hồng Điệp vừa cắn miếng điểm tâm ngọt, như khi ăn vào lại không ngán ai oán nói.

          Âu Dương Liệt liếc nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt ủ rũ nhỏ nhắn không hờn giận thấp nói: “ Thuốc uống xong rồi, còn không lại đây nắm trên giường ngủ một lúc.”

             “Không cần, ta ngủ không được.”  Nàng muốn làm trái ý của hắn, Nàng thà rằng hắn đi luyện công, nàng không muốn đối với mặt hắn. 

             “Đừng cho ta nói đến lần thứ hai, còn không nhanh lại đây.”  Âu Dương Liệt,  sắc mặt trầm xuống quát khẽ.

            Đôi môi quật cường nhấp nhấp, không tình nguyện đứng dậy, chậm rãi lại giường.

             Cánh tay sắt mở rộng ra, mang thân thể nhỏ nhắn mềm mại tiến đến trong lòng…Lòng bàn tay để lên trán nàng, xác định nhiệt độ ở cơ thể nàng  đã bình thường mời yên tâm.

            “Ta không phát sốt.”

             Nàng vươn bàn tay nhỏ bé kéo xuống tay của hắn, bị  hắn bắt lấy kéo tựa vào cổ,  nàng hoảng sợ không dám nhìn thẳng vào cặp mắt của hẳn. Đôi mắt hắn luôn nhìn chăm chú vào nàng, tạo cho nàng cảm giác khác thường bất an, nàng chỉ có thể lựa chọn trốn tránh không dám đối diện với ánh mắt của hắn .

            “Nếu không ngủ, bên ngoài trời mưa vẫn rơi, vậy ngoan ngoãn ngồi dậy theo giúp ta đọc sách.”

             Âu Dương Liệt một tay cầm sách một tay để lên eo nàng,  gương mặt tuấn khốc vào lúc này có vẻ đặc biệt nhu hòa. Bị bắt buộc ngồi ở trong lòng hắn, Hồng Diệp thấy không thú vị che miệng ngáp một cái, nhìn đến khuôn mặt cứng rắn của hắn, tâm tư dần dần nghỉ vu vơ 

             Nàng thật sự không rõ nam nhân bên cạnh có ý nghỉ gì. Theo năm nàng năm tuổi bất hạnh bị hắn cường bắt  mang nhập cốc, đến nàng mười hai tuổi vẫn duy trì  ở hắn  quan hệ chủ tớ, nàng là hắn bên người nha hoàn, cho dù ban đêm hai người ngủ cùng giường, hắn cũng không chuẩn cho nàng đụng chạm đến thân thể hắn hắn lại  cứng rắn buộc nàng cùng hắn cùng giường, thật sự là nam nhân kỳ quái !

         Sau lần, nàng tự tiện trốn chảy ra  Độc vương cốc, suýt nữa chết trong rừng khói độc, mạng sống hiện tại của nàng chình là nhờ hắn từ quỷ môn quan  màng trở về. Và cũng kể từ ngày đó thái độ của hắn đối với nàng bắt đầu trở nên quái dị…

           Hắn không có xử phạt nàng, ngược lại bắt đầu “ cho phép ” Nàng có thể đụng chạm  vào người  hắn,  còn cưỡng bức nàng phải ôm hắn hoặc là phải để hắn ôm nàng vào lòng,  không cho phép nàng kháng cự… 

              Càng đáng sợ hơn, hắn đối nàng mặc dù không đến mức hỏi han ân cần, nhưng nàng lại rõ ràng cảm nhận được hắn rất quan tâm nàng, làm cho nàng không thể không hoài nghi, hắn chắn lẽ đã bị trúng độc, nên tâm tính mới thay đổi lớn thế!…Hắn đã thay đổi, hắn đã không còn giống như trước, làm nàng chán ghét đến cực điểm “Người xấu”.

           Thái độ hắn đối với nàng chuyển biến, như đối với mọi người trong cốc thì vẫn như trước. Nàng thà rằng hắn đãi nàng như xưa cũng không cần giống như bây giờ  làm nàng như ngồi trên đống lửa, bị bắt tựa vào hắn trong lòng không biết nên như thế nào để phản kháng lại ..

         “Đang suy nghĩ gì? Mà nghĩ đến xuất thần như vậy.”

          Hắn  nhìn chăm chú nhìn vào nàng đã lâu, đôi mày rậm không hờn giận kéo lại. Hắn cảm thấy nàng luôn như vậy, cho dù nàng người đang ở trong lòng hắn như tâm nàng không có tồn tại của hắn, nàng thật có biện pháp chọc giận hắn….

            “A…… Đau.”

            Hồng Diệp kêu thảm thiết một tiếng, ôm chặt hông hắn, tâm đang dao động nghỉ vu vơ nhanh chóng trở về vị trí cũ, ủy khuất hai tròng mắt chống lại hắn sự giận của hắn, nàng cảm thấy da đầu run lên, một đôi tay nhỏ bé khinh đặt hắn trong ngực, sợ hãi thấp gọi:

            “Liệt…… Làm sao vậy?”

           Nam nhân này, không biết tại sao lại phát hỏa?

         Cách gọi tên hắn thân thiết như thế cũng là một năm trước hắn quái dị bắt nàng phải gọi hắn như thế .

         “Ngươi vừa rồi suy nghĩ cái gì?”  Con ngươi đen của hắn nguy hiểm nheo lại, giọng điệu pha chút bực mình hỏi .

             Căn cứ vào nhiều năm dưới sự khố khổ giáo huấn của hắn, nàng cảnh giác tinh thần phút chốc rung lên, đối hắn giơ lên một chút nụ cười .

              “Ta chỉ tưởng đến  ngươi không thích ăn đồ ngọt, lại chỉ thích ăn kẹo bông tuyết  của ta làm, chờ ta hết bệnh rồi, ta lại làm cho ngươi nếm thử.” (bông tuyết cao là món gì ta không biết như nghỉ chắc cũng là đồ ngọt cho nên ta cho là kẹo …….(^_^)…… )

              “Phải không?” Âu Dương Liệt dùng tay khẽ vuốt nàng cẩn thận hai gò má, con ngươi đen nheo lại như  tự hỏi nàng trong lời nói thật giả.

                 “Đương nhiên là thật, ta làm sao dám lừa ngươi đâu!”

                    Khuôn mặt nhỏ thanh lệ cẩn thận, nở rộ nụ cười ngọt giống như nở rộ đóa hoa.

                 “Hồng Diệp.”  Trầm thấp tiếng nói mềm nhẹ gọi .

                  “Chuyện gì?”

                “Ngươi thực đem ta trở thành lão Triệu cùng với  đám người ngu ngốc trong Cốc, có thể để cho ngươi xoay vòng vòng sao ?” Ác liệt gương mặt trầm xuống, cắn răng gầm nhẹ.

              Nha đầu kia thực nghĩ đến có thể ý lường gạt hắn sao? Nếu thật sự là như vậy, kia nàng cũng thật là quá coi thường hắn.

                 “Liệt…… Đừng kích động, chuyện gì cũng từ từ.”

                   Hồng Diệp trên mặt tươi cười lung lay sắp đổ, thân thể mềm mại theo bản năng lui về phía sau, nhưng đáng thương nàng lại như thế nào lui  trốn không ra hắn trong lòng, chỉ có thể cố gắng trấn an hắn tức giận.

             Ô…… Nam nhân thật là không khó  khăn  phải dùng biện pháp nào  để lấy lòng hắn đây ? Nói thật ra cũng không được, nói láo thảm hại hơn, hắn rốt cuộc muốn thế nào thôi?

               “Câm miệng!” Tiếng hô chưa dứt, hắn tấn quặc trụ của nàng phấn môi, không hề làm cho nàng có chọc giận hắn cơ hội.

                Ở hắn  cuồn nhiệt tàn sát trên môi nàng, Hồng Diệp thần trí tan rã trong đầu xẹt qua đến lời của  Dì Quế  .

                 Hắn lại đối nàng có ý đồ xấu……

 *******************

                   Bầu trời trong xanh, áng mây du dương tiêu diêu tự tại phiêu lãng.

                 “Hi`!”

           Một tiếng thở dài, tay cầm nhánh  hoa đào, ủ rũ Hồng Diệp.

            ” Cá chậu chim lồng”  đó là câu nói về của sống của nàng hiện tại.

            Theo năm tháng nàng từ từ trưởng thành, nàng càng lúc càng cảm thấy chính mình giống như cá chậu chim lồng, bị nhốt tại đây Độc vương cốc, không thể nhúc nhích.

           Bốn năm trước đào tẩu sau khi thất bại, Âu Dương Liệt bắt đầu mỗi ngày đều phái người thay phiên cố định ở chỗ xuất  cốc canh giữ , để ngừa nàng lại đào tẩu.

              Ngửa đầu lại than nhẹ. Chẳng lẽ nàng thật  cả đời bị nhốt tại đây Độc vương trong cốc sao?

               Mạc Ngôn xa xa nhìn thấy  Hồng Diệp  đang ngồi ở thẩn thơ trong rừng hoa đào, hắn thở dài cước bộ nhẹ nhàng không muốn vang lên tiếng động đến gần nàng.

         “Vì sao thở dài?”

         “Mạc đại ca ngươi đã về rồi!”

         Hồng Diệp nghe tiếng vui mừng quay đầu, mỉm cười nhìn Mạc Ngôn ở nàng bên cạnh ngồi xuống. Hắn lãnh lệnh Âu Dương Liệt xuất cốc một chuyến, nên trong bảy ngày qua,  nàng  không có gặp được Mạc đại ca.

          “Ừm.” Hắn hừ nhẹ, theo trong lòng lấy ra một túi giấy, đưa cho nàng.

         “Oa! Là củ ấu tô!”

         Hồng Diệp mở ra  tú giấy, hai mắt sáng lên, hưng phấn mà kêu to, quên đi tâm tình buồn phiền, nhanh chóng ăn …

           Mạc Ngôn trong mắt thật ôn nhu khóe môi mỉn cười,  nhìn bộ dáng ăn ngon lành của  nàng.

         Nàng hiểu, từ khi Mạc đại ca biết nàng thị ăn quà vật, cho nên nếu có dịp xuất cốc Mạc đại ca đều mua một ít quà vật mang về cho nàng, mà sự việc này theo năm thàng đã thành thối quen.

        Nàng  biết mọi người trong cốc ai cũng yêu thương nàng, và mọi người có một hình thức biểu lộ khác nhau.

                “Này phiến hoa đào là ngươi gieo trồng?”

                  Nhìn chung quanh hai người là một khu rừng nhỏ hoa đào, cánh hoa đào thật kiều diễm, không giống như những hoa đào bình thường.

                  “Đây là túy hoa đào, nghe nếu hít vào lâu sẽ thấy tình huống phát sinh làm hoa mờ mắt, nếu là hơn nữa ta nuôi trồng mộng cúc mùi hoa khí, hai loại độc xen lẫn trong cùng nhau, sẽ biến thành mê loạn lòng người xuân dược.”

                 Hồng Diệp thanh lệ khuôn mặt nhỏ nhắn  quỷ dị tươi cười, nàng buồn cười nhìn người  bên cạnh  dù chưa mở miệng, nhưng nháy mắt nhíu mày.

            “Mạc đại ca, ngoài cốc chơi vui không ?” Cắn một ngụm củ ấu tô, giống như không chút để ý hỏi.

              Mạc Ngôn không có trả lời,  lo lắng nhìn nàng.

              Đã sớm đoán trước đến hắn trầm mặc, Hồng Diệp khuôn mặt nhỏ nhắn  tươi cười có chua sót, nàng cúi đầu nói nhỏ: “Mạc đại ca, ngươi luôn luôn là hiểu biết  ta nhất, ta không thể hại ngươi, nhưng là ta thật sự tưởng rời đi Độc vương cốc, ta khát vọng cùng chính mình cùng người nhà đoàn tụ.”

              Có một lần Kim bà bà nói lưu miệng, nhắc tới bọn họ là ở hoài ninh thành xem âm miếu tiền gặp gỡ  nàng năm ấy năm tuổi , nàng còn muốn chạy một chuyến hoài ninh thành, đi tìm của nàng thân nhân.

               “Thiếu chủ sẽ không tha ngươi đi.” Từ trước hắn sẽ không, huống chi hiện tại Thiếu chủ đối Hồng Diệp luôn giữ lấy  bên mình,  có thể thấy được cả đời này Thiếu chủ cũng không sẽ thả người.

              Hồi tưởng khởi bốn năm trước, hắn phụng mệnh xuất cốc làm việc trở về, vừa bước vào trong cốc, tức nghe được Hồng Diệp chạy ra cốc bị cứu trở về, còn nhớ rõ lúc ấy hắn lòng nóng như lửa đốt muốn đi tìm Thiếu chủ cầu xin, nào biết nhưng lại phá lệ nhìn đến Thiếu chủ tự mình cho  Hồng Diệp, hắn nhìn thấy Thiếu chủ cẩn thận chăm sóc nàng, còn tự tay cho Hồng Diệp uống thuốc, lúc ấy hắn ngạc nhiện nghẹn họng nhìn trân trối, thật lâu sau mới hoàn hồn.

             “Ta biết.” Nàng cười khổ thở dài.

               Nhìn luôn luôn sáng sủa của  nàng, lại luôn bởi vì này sự kiện mà mặt co mày cáu như  đối việc này hắn lại bất lực. Không chỉ có là hắn, trong cốc mọi người có ai dám hỗ trợ nàng bỏ trốn, trừ phi người kia không muốn sống nữa

             “Ngươi cần phải trở về.”

            Nàng tại đây đãi lâu lắm, để tránh Thiếu chủ tự mình tìm người, nàng vẫn là nhanh chóng trở về.

                Mạc Ngôn dẫn đầu đứng dậy, hướng nàng vươn tay cùng đợi nàng.

                Hồng Diệp do dự, nàng muốn ngồi lại thêm một chút nhưng thực sợ như Mạc đại ca nói,  nam nhân kia thực tìm đến nàng, đành phải nhận mệnh cầm tay Mạc đại ca đứng lên, nhưng có lẽ là do ngồi đã  lâu nên nàng vừa bước một bước liền lảo đảo, ngã vào lòng Mạc đại ca.

              “Hai người các ngươi đang làm cái gì?”

                Phía sau đột nhiên truyền đến một  âm thanh rống lên, hướng về phía Mạc Ngôn trong lòng đứng không  vững Hồng Diệp sợ tới mức té ngã cũng may Mạc Ngôn đúng lúc ôm lấy nàng.

              Xem tình cảnh trước mắt Âu Dương Liệt, chỉ cảm thấy hai người luyến tiếc khi rời ra nhau, ngực hắn dâng lên lòng đố kị. Thình lình hắn xuất chưởng đánh về phía Mạc Ngôn.

             Mặc Ngôn,  bất ngờ chịu một chưởng của Thiếu chủ đau đớn ôm ngực.

              Âu Dương Liệt, duỗi thẳng cánh tay sắt, đem Hồng Diệp ôm lại trong lòng …

                 “Mạc đại ca!” Hồng Diệp khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch sợ hãi kêu lên.

                  Mạc Ngôn thủ vỗ về ngực, nôn ra một ngụm máu, hai mắt thản nhiên nhìn thẳng Âu Dương Liệt, đạm nói: “Ngài hiểu lầm, ta xem nàng như chính là muội muội.”

                 Âu Dương Liệt không nói một câu, con ngươi đen thâm trầm nhìn chăm chú hắn hồi lâu, ôm Hồng Diệp rời đi khi, thản nhiên bỏ xuống một câu cảnh cáo trong lời nói: “Về sau, cách xa nàng một chút.”

                     “Ngươi hơi quá đáng, làm sao có thể như vậy không phân tốt xấu liền ra tay đả thương người !  Là ta té ngã, Mạc đại ca hảo tâm đở ta một phen, chúng ta trong lúc đó lại không có gì!”

                    Một hồi đến phòng trong, Hồng Diệp rốt cuộc nhịn không được chửi ầm lên. Hắn hơi quá đáng, làm sao có thể  ra tay đánh người như thế , nghĩ đến Mạc đại ca nôn ra máu kia một màn, nàng liền cảm thấy này nam nhân rất ác Liệt.

              “Ngươi đau lòng sao?”

               Âu Dương Liệt hai tay hoàn ngực, cao lớn thân mình dựa ở cửa sổ, con ngươi đen như đuốc xem kỹ nàng khuôn mặt nhỏ nhắn phẫn nộ.

                “Ngươi nói bậy bạ gì đó!”

                 Hồng Diệp cảnh giác đến hắn lạnh nhạt trong giọng nói dấu diếm lệ, nàng dám thề, nếu là nàng trả lời là có , Mạc đại ca khả năng tánh mạng khó giữ được.

                  “Ngươi thích Mạc Ngôn sao?”

                  Mạc Ngôn nói hắn hiểu lầm, chính là đem nàng trở thành muội muội. Kia còn nàng ?

                    Nàng đối Mạc Ngôn lại là loại nào cảm tình? Hắn từng nhiều lần nhìn thấy hai người một mình cùng một chỗ, Mạc Ngôn lời tuy không nhiều lắm, nhưng đối mặt nàng lại  nói nhiều lời , mà nàng mỗi khi gặp Mạc Ngôn lại  tươi cười rạng rỡ có phải  nàng thích Mạc Ngôn  chỉ làm bạn.

                    “Đương nhiên thích.” Thoáng nhìn hắn nhanh chóng âm trầm gương mặt, nàng vội vàng giải thích nói:“Liền giống như trong cốc mọi người giống nhau thích, hắn là của ta  Mạc đại ca ca

                  “Thế ta đây ?”

                Mạc Ngôn trong lòng hắn địa vị liền giống như trong cốc mọi người giống nhau, kia nàng  đối với hắn như thế nào ? Cũng là giống như bình thường hay lại càng kém hơn ?

                Không dự đoán được hắn sẽ có hỏi như thế , Hồng Diệp nhất thời hoảng tay chân,  nàng  có  thể thật không ? Hai tròng mắt không dám chống lại hắn, nàng ấp a ấp úng nói: “Liền…… Như vậy……”

              “Như thế nào?” Cao lớn thân hình rời đi cửa sổ, đi nhanh đi hướng nàng, ở nàng né tránh , mau từng bước ra tay đem nàng vây ở trong lòng, con ngươi đen không tha nàng trốn tránh nhìn gần nàng bối rối  đôi mắt nàng .

                Mắt thấy trốn không ra, Hồng Diệp thở dài, hàm răng khẽ cắn môi dưới, hai tròng mắt dũng cảm nghênh thị hắn.

                 “Ngươi hy vọng ta như thế nào trả lời? Ngươi biết rõ của ta trả lời ngươi sẽ không muốn nghe, như vậy ngươi còn muốn cứng rắn bức ta nói sao?”

                 Hai người giằng co hồi lâu, tuấn khốc gương mặt buộc chặt, ngón cái khẽ vuốt của nàng đôi môi, con ngươi đen  thâm trầm khó dò.

                  “Một ngày nào đó, ta sẽ muốn ngươi chính miệng nói ra cho  ta  đáp án”

                Hồng Diệp thông minh dương môi mỉm cười. Này đề tài nàng tốt nhất không cần tiếp, miễn  đừng chọc giận hắn, nàng cũng xong rồi.

                 “Về sau không cho phép ngươi lại một mình gặp Mạc Ngôn, nếu ngươi còn muốn hắn tiếp tục làm của ngươi Mạc đại ca trong lời nói, tốt nhất cách hắn xa một chút. Hôm nay chuyện lại phát sinh, ta không dám cam đoan Mạc Ngôn hay không còn có mạng sống sót.”

              Lại có lần sau, hắn không dám cam đoan Mạc Ngôn còn có thể trong tay hắn sống sót……

                “Ngươi……” Hồng Diệp buồn bực trừng mắt hắn, không cam lòng chịu hắn uy hiếp, nhưng là không dám hoài nghi hắn trong lời nói chân thật , cùng lắm thì không cần một mình gặp Mạc đại ca thì tốt rồi, nàng đều có biện pháp.

                Âu Dương Liệt nhíu mày, chờ nàng kế tiếp trong lời nói.

                “Đã biết.” Hồng Diệp không tình nguyện đáp.

                 “Như vậy không tình nguyện, Mạc Ngôn đối với ngươi thực sự như vậy rất quan trọng sao ?”

                Vẻ mặt của nàng cùng ngữ khí giải thích của nàng không tình nguyện, làm hắn không thể không hoài nghi, Mạc Ngôn đúng như nàng lời nói chính là của nàng Mạc đại ca sao ?

            Liệt,  như vậy còn nghi ngờ ngươi lại cũng giống như  Triệu gia gia, bệnh đa nghi giống nhau à .”

           Hồng Diệp dùng  một loại  ánh mắt không dám gật nhìn chăm chú vào hắn, còn một mặt lắc đầu thở dài, làm như cực kỳ không thể chịu đựng được.

            Nha đầu kia! Âu Dương Liệt vừa tức giận vừa buồn cười,  tâm tình  hờn giận  bị của nàng biểu tình làm vui vẻ làm tiêu tan  tuấn khốc gương mặt giơ lên một chút ý cười, tay khẽ vuốt cẩn thân mặt nàng , con ngươi đen để quang trở nên ôn nhu .

               Nhận thấy được hắn muốn làm cái gì, Hồng Diệp hai tay vội vàng chống đẩy hắn ngực,  cười nói:“Ta đi phòng bếp , làm ngươi bông tuyết cao.”

                “Ta hiện tại không muốn ăn.” Hắn hiện tại có vẻ muốn ăn nàng.

                Hắn dễ dàng chế trụ của nàng hai tay, bờ  môi nhanh chóng quặc trụ của nàng môi. Hồng Diệp theo ngay từ đầu giãy dụa, không muốn mở miệng, đến cuối cùng bên hông ăn một lần đau, mở miệng hô đau đồng thời, bị hắn tiến quân thần tốc, lại một lần nữa bị bắt cùng hắn môi kề môi .

 ———– Hết chương 4 ———–

 

5 responses »

  1. Aaaaa. Haha. Anh này hay ghê.

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: