Dòng thông tin RSS

Chương 03 Độc Vương Cốc

           

Khí trời vào hè  thật oi bức,  ánh nắng thật chói chang, dể làm cho con người cảm thấy khó chịu.

Trong phòng tất cả cửa sổ đều mở rộng ra, một nam nhâm thân hình cao lớn đang nắm nhắm lại mi mắt, nam nhân ngũ quan tuấn tú trên mặt luôn cho nét lãnh khốc, hắn nhếch môi lộ ra một tia cứng rắn, cho dù giờ phút hiện tại hắn  đang nhắm mắt  cũng hiện rỏ ra sự lãnh khốckhiếncho người ta cảm thấy khi tiếp xúc vời hắn cần phải cận thận.

“Tiếp tục quạt, không cho phép ngừng.”  Nam nhân hai mắt vẫn nhắm, thấp giọng nói.

 Hồng Diệp vừa  mới dừng quạt để nghỉ ngơi, liền nghe được âm thanh ra lệnh truyền đến,  nàng chỉ có thể nhìn về phía vừa ra âm thanh làm một cái mặt quỷ rồi cầm lấy quạt tiếp tục công việc tạo gió cho hắn mát.

 Mạc Ngôn bước vào phòng liền thấy tình hình. Hắn nhìn thấy Hồng Diệp mày nhíu lại,  hai tay cầm quạt hơi hơi run, động tác quạt vừa chậm vừa cứng ngắc.

 Nếu hắn nhớ không lầm, Hồng Diệp đứng quạt cho Thiếu chủ đã hơn một canh giờ…

“Thiếu chủ, hay là cho ta thay Hồng Diệp quạt cho  Ngài, Hồng Diệp dùng lực quá yếu, Hồng Diệp không nhanh đi xuống chuẩn bị nước ô mai ướp lạnh cho Thiếu chut giải khát “ Mạc Ngôn vừa nói chuyện đồng thời dùng ánh mắt ý bảo Hồng Diệp chạy nhanh rời đi để hắn tiếp nhận công việc của nàng đang làm.

  Hồng Diệp cảm kích liếc mắt nhìn hắn, vội vàng lui xuống đi chuẩn bị nước. Cũng may có Mạc đại ca hợp thời giải nguy, bằng không hai tay của nàng sắp chống đỡ không nổi nữa.

“Lá gan ngươi càng lúc càng lớn. Lần này ta cho qua nếu lại có lần sau, ta sẽ phạt người ba ngày.” Nằm  trên giường  Âu Dương Liệt, khẽ nhếch con ngươi đen cảnh cáo trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái. Đừng tưởng rằng ta không biết Mạc Ngôn đang âm thầm giúp nha đầu kia,  Mạc Ngôn tính tình trầm lặng thế mà cứ hết lần này đến lần khác luôn ra mặt giúp đỡ Tiểu nha đâu kìa, chẳng lẽ hắn thích Tiếu nha đầu kia?

 Hồng Diệp năm nay đã được mười hai tuổi,  bộ dáng nàng đã dần dần xuất hiện những đường nét của một cô nương,  về dung mạo giống như một nụ hoa đang hé nở xinh đẹp luôn gây sự chú ý đến cho mọi người  hơn nửa cá tính tinh quái lại làm cho người ghi nhớ khắc sâu trong lòng, cũng khó trách trong Cốc mọi người đều thích nàng, mà khi nàng càng lớn lên thì mọi người lại càng yêu thương nàng nhiều hơn.

“Nước ô mai đến đây.”

Một âm thanh trong trẻo truyền đến, một thân nhỏ gầy xuất hiện tiếp theo. Hồng Diệp hai tay bưng khay, để trên bàn một ly ô mai lớn nàng cẩn thận cầm lên cái ly nhỏ, nhu thuận gọi: “Thiếu chủ, xin mời người đến uống nước ô mai.”

 Âu Dương Liệt dậy ngồi xếp bằng đồng thời đưa  tay ý bảo Mạc Ngôn thối lui đến một bên,con ngươi đen như đuốc nhìn chằm chằm Hồng Diệp, không nói nên lời.

Hồng Diệp cũng  thông minh, hắn vừa nhấc mắt, nàng liền cầm nước ô mai đi đến trước mặt hắn,  đợi đến Âu Dương Liệt tiếp nhận ly ô mai nàng mới lui đứng qua một bên.

“Ngươi hôm qua  nửa đêm, không ngủ rời đi ra phòng  làm cái gì?” Âu Dương Liệt uống lên mấy ngụm nước ô mai lơ đãng hỏi.

 Hồng Diệp nhíu mày, không dự đoán được sẽ bị phát hiện, phấn môi miếm  do dự hội mới đạm nói: “Ta……Ta đi nhìn Quỷ Hoa Quỳnh xem có nở hay không ?”

 “Kết quả sao? “

 “Dạ! Mở.”

“Qủy hoa Quỳnh có độc tính gì? “”

“Nó có mùi thơm đặc biệt, khi hít vào thần trí minh thật mẩn như về sau sẽ xuất hiện tình trạng hoa mắt buồn nôn nếu trong hai canh giờ không ăn giải dược sẽ trở thành một kẻ si ngốc “

“Phải không? Độc tính của Quỷ hoa quỳnh cùng loại độc nào có thể tương khắc?” Uống xong một ngụm nước ô mai cuối cùng,  không đưa ly cho nàng ta tựa như không để ý hỏi.

“Cùng mặc thần tán độc tương khắc.” Hồng Diệp như trước cúi đầu giọng nhu thuận trả lời .

 Mạc Ngôn ở một bên nghe hai người đối thoại, không khỏi âm thầm kinh hãi. Trúng mặc thần tán độc, nếu không có cấp kịp  giải dược, sẽ thần trí thác loạn, trở nên điên điên khùng khùng, Hồng Diệp nhưng lại nghiên cứu ra như thế nào khắc chế nó độc tính, giải độc phương pháp này. Hồng Diệp còn tuổi nhỏ lại thông minh có tính thiên phú như thế làm cho hắn kinh ngạc như Thiếu chủ lại tựa hồ không  gì đáng kinh ngạc có phải chẳng Thiếu chủ định thu nàng làm đệ tử ?

“Tốt lắm. Mặc thần tán, Huyết anh thảo, Ma túy diệp, ngươi đều có những độc tính tướng khắc nhau, ngươi hãy tìm ra những độc tình tương khắc của những độc tình ta vừa nêu ra, để ta xem người có thể tìm ra được bao nhiều độc tình tương khắc nữa “

 Âu Dương Liệt miệng mỉm cười, trong mắt có chút tán thưởng. Nha đầu kia thập phần thông minh, ngộ tính rất mạnh, rất nhiều sự tình đều có thể thông qua, hơn nữa ở nhận thức các chất độc và thảo dược rất sâu sắc, xem ra nàng càng lớn lên thì khả năng sự dụng độc cũng chẳng thua ta là bao xa .

“Vậy thỉnh Thiếu chủ mỏi mắt mong chờ.” Con mắt sáng lên chống lại hắn,  chiếu  ý tứ hàm xúc nồng hậu, không chút khách khí tiếp nhận sự khuyên chiến.

Ta mỉm cười, không nhìn đến nàng khiêu chiến, cảnh cáo nói: “Lần sau không cho phép ở nửa đêm rời giường, ảnh hưởng đến giấc ngủ của ta .“ 

Cho dù đang ngủ say như chỉ cần có gió nhẹ thổi qua đã cũng lẽ làm cho ta tỉnh giấc,  huống hồ là nàng  luôn ngủ bên cạnh ta chỉ cần có động tĩnh nhỏ, ta tức khắc liền biết.

“Dạ “ Mắt chợt lóe lên về sau nàng phải cẩn thận hơn.

Hôm này đúng là ngày mà Hồng Diệp đã chờ đợi đã lâu.

 Âu Dương Liệt bế quan ba ngày, Mạc Ngôn nhận lệnh xuất cốc làm việc, nếu may mắn có lẽ đây chính là cơ hội để nàng có thể rời  đi Độc vương cốc.

Sau giữa trưa, Hồng Diệp đi đến nhà bếp quả nhiên vừa đến trước  hành lang dài phòng bếp đã nhìn thấy được Triệu gia gia.

“Triệu gia gia.” Hồng Diệp nhu thuận gọi sau đó ngồi xuống ghế dài bên cạnh Triệu gia gia.

“Hồng Diệp tới rồi à! Có muốn ắn gì không ? Triệu gia gia làm cho một ít giành riêng cho ngươi.“

Lão Triệu vừa thấy nàng, vui vẻ cười hớ hớ, nhanh chóng đi vào trong phòng bếp.

“Dạ…”  Hồng Diệp không kịp nghỉ muốn ăn gì, chỉ co thể gật đầu đi theo Triệu gia gia.

Triệu gia gia biết nàng thị ăn đồ ngọt, nếu là có người xuất cốc, không quên phân phó giúp nàng mua chút món điểm tâm ngọt giúp cho nàng đỡ thèm, đấy là tình yêu thương của Triệ gia gia giành cho nàng, nàng sau khi rời đi nơi này nhất định sẽ rất nhớ Triệu gia gia.

“Hồng Diệp, đến đây.”

 Khi trở ra, Lão Triệu cầm trên taygiỏ trúc, bên trong chứa một lọ rượu và một ít điểm tâm.

“Cám ơn Triệu gia gia.” Hồng Diệp cao hứng tiếp nhận, cầm khối hoa quế, đôi mắt tươi cười không khách khí từng ngụm ăn vào.

“Hồng Diệp, Thiếu chủ đã nhiều ngày bế quan ngươi cũng có thể thoải mái một chút, nhiều năm nay hầu hạ Thiếu chủ cũng thật sự khổ cho ngươi.”

 Lão Triệu thở dài, tuy rằng rất  đau lòng cho Tiểu nha đầu như cũng không dám vi phạm qui định của Thiếu chủ, chỉ có thể thừa dịp Thiếu chủ không chú ý vụng trộm chiếu cố nàng.

“Triệu gia gia, vì sao các ngươi đều thích ở  Độc vương cốc, chẳng lẽ các ngươi cũng không nghĩ đi  ra cốc sao?” Hồng Diệp nuốt vào trong miệng điểm tâm, uống ngụm trà  hỏi  nàng đã tò mò vấn đề này đã lâu.

 “Ưhm!…Ngươi không biết đâu, ngươi đừng xem mọi người đối với ngươi đề yêu thương liền mang chúng ta trở thành những người tốt, mỗi người ở đây đều có danh tánh xấu được gọi là những ma đầu, mọi  người nếu nghe đến đại danh của chúng ta sắc mặt biến hóa không tốt mọi người trên giang hồ đều chán ghét bọn ta thậm chí còn  bị truy giết, cho nên bọn ta lựa chon đi theo Phụ thân  của Thiếu chủ tức là cốc chủ trước đây cùng nhau thoái ẩn gian hồ,  đồng thời cũng sẽ  không giao thiệp với bên ngoài đối với mọi ân oán tình cừu trên giang hồ bọn ta sẽ không để tâm đến. “

 Nhớ lại năm đó, lão Triệu không còn quyến luyến chuyện giang hồ  bình thản tình nguyện  đi qua cuộc sống bình thường.

 “Vậy còn Mạc đại ca làm sao có thể ở đây ?”

“Mạc Ngôn, là  do một lần Phụ thân của Thiếu chủ  xuất cốc cứu mang về. Lúc ấy hắn mới tám tuổi, cùng tuổi với Thiếu chủ , song thân đều mất , một người lưu lạc đầu đường, đói khổ lạnh lẽo, cốc chủ thươn hại dẫn hắn trở về Cốc, sau này hắn  luôn kề cạnh bên hầu hạ  Thiếu chủ. “

Lão Triệu ngửa đầu uống một ngụm rượu nghĩ đến  tiểu tử Mạc Ngôn, cốc chủ đặt tên cho tiểu tử đó thật đúng với tính tình hắn.

“Thì ra là thế.” Hồng Diệp cuối cùng cũng đã hiểu được chuyện nàng tò mò muốn hiểu từ lâu.  Nàng cắn miếng bánh hoa quế, bất động thanh sắc hỏi lại: “Triệu gia gia, vì sao mọi người kêu sợ  rừng rậm kia vì có khói độc à ? Nó rốt cuộc có cái gì đáng sợ?”

 “À!…Nếu nói đến khói độc rừng rậm, nó có ba cái trí mạng mấu chốt, thứ nhất là trong rừng rậm có khói độc và những hố sâu nếu vô ý rơi xuống sẽ không có cơ hội sống sót trở lên, cái thứ hai  trong rừng có rất nhiều động vật độc sinh sống mặc dù không nhiều như trong cốc như số lượng cũng làm cho người ta kinh sợ,  cuối cùng là rất âm u, ẩm thấp ánh nắng mặt trời ít khi có thể chiếu vào sương mù quanh năm không tiêu tan, độc khí lại theo gió thổi lang bốn phía, nếu là người nhiễm khí độc không kịp cứu sẽ mất mạng. Liền bởi vì như thế, ít có người có thể sống đi ra khói độc rừng rậm, đương nhiên càng không thể có thể đi vào Độc vương cốc, trong cốc mọi người cũng mới có thể qua cuộc sống bình dị.”

“Nếu như vậy thật  đáng sợ, vậy khi mọi người muốn xuất cốc như thế nào đi ra khói độc rừng rậm?” Hồng Diệp hai tròng mắt  to tròn tập trung nhìn vao ly trà ,  giống như không quan tâm hỏi.

“Đương nhiên là có phương pháp, chính là –” Lão Triệu nói đến một nửa, xoay mình dừng lại, dừng lại động tác uống rượu, một đôi lão mắt hồ nghi nheo lại nhìn người bên cạnh.

“Tiểu nha đầu, vì sao ta cảm thấyhình như ngươi đang làm bộ hỏi ta, ngươi  không suy nghĩ  ý tứ quỷ  quái gì chứ? “

 

 “Haiz!” Hồng Diệp thở dài, buông trong tay cái ly, khuôn mặt nhỏ  tỏa ra bất đắc dĩ. Nàng lắc lắc đầu, thương hại liếc mắt nhìn Triệu gia gia  nói nhỏ: “Xem ra Kim bà bà nói rất đúng, Triệu gia gia ngươi quả thật là bệnh đa nghi quá nặng.”

“Cái gì? Nha đầu, ngươi lặp lại lần nữa, Kim lão thái bà nói ta cái gì ?”

 Nghe vậy, lão Triệu tức giận đến giận sôi lên, phút chốc theo ghế trên nhảy dựng lên, chỉ vào cái mũi Hồng Điệp nói rõ ràng. 

“Triệu gia gia, ngươi đừng kích động, lại hại đến sức khỏe không tốt. Kim bà bà là nói, Triệu gia gia tính  hay đa nghi, Kim bà bà lúc tuổi trẻ cũng vì không chịu nổi tính tình thế cho nên mới liều chết không gả cho Triệu gia gia.” Hồng Diệp cười, mắt  ôn tồn trấn an lão, giúp đỡ lão một lần nữa ngồi xuống.

Kim bà bà cùng Triệu gia gia xưa kia có xảy ra chuyện tình cảm, trong cốc không người nào không biết, Triệu gia gia cũng bởi vì Kim bà bà không chịu gả lão mà cả đời đến chết cũng chẳng chịu cưới ai .. Một người  cả đời không cưới, một người cái cả đời không lấy chồng, lại cùng nhau sống ở Độc vương cốc, thường xuyên nghe thấy hai người khắc khẩu cải vả nhau.

“Kim lão thái bà còn nói ta cái gì? Nha đầu ngươi đừng sợ, tất cả đều cho ta nói ra!”

 Lão Triệu tức giận đến trừng mắt dựng thẳng mắt, một phen lửa giận bốc cháy. Kia lão thái bà dám sau lưng lão và chung quanh lão  hủy hoại thanh danh của hắn, muốn hắn tại đây sống không yên à ?

“Kim bà bà còn nói, Triệu gia gia đã già đi nên đã lẫm cẩm rồi, hơn nữa đã nhiều năm qua  không xuất cốc nên sớm đã quên đi như thế nào ra khói độc rừng rậm, chỉ có thể cả đời ở trong cốc.”

Hồng Diệp ở trước mặt lão đi qua đi lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nét mặt đồng tình, cảm khái, thể hiện phong phú nói rất cao hứng sống động.

 Trái lại lão Triệu, nghe được những lời đó thì  cơn giận dữ theo đến  trên nhảy dựng lên nghế, trực tiếp phóng đi tìm Kim bà bà nói cho ra lẻ. Hồng Diệp giữ chặt lão chạy nhanh ở bên cạnh lão lại hai tay ôm lão lại đưa cho lão bình rượu trấn an tức giận cũa lão.

 Lão Triệu tức giận đến đổ rượu vào miệng, thô lỗ lau đi bên môi dính rượu, ngón tay chỉ phương hướng Kim bà bà ở kích động rống to: “Ai nói ta đã quên đi ra khói độc rừng rậm phương pháp? Kim lão bà  chết tiệt kia  ta nói cho người  nghe rõ ràng, đi vào khói độc rừng rậm  trước hết phải ăn vào độc hoàn, sau đó một đường đi tây phương mà đi, ven đường phải cẩn thận các loại độc vật thường lui tới, trọng yếu nhất là, nếu là gặp được khói độc ở mũi phải hít vào gian mạt thượng đàn hương cao, mới có thể an toàn đi ra khói độc rừng rậm, Kim lão bà chết tiệt ta nói đúng không đúng?”  Lão Triệu tức giận đến đỏ mặt tía tai, rống to tức giận, có thể thấy được Lão rất để tâm đến lời nói của  Kim bà bà.

 “Triệu gia gia, ngươi cũng đừng nên tức giận nhiều thế cận thẩn cho sức khỏe à !”

Hồng Diệp càng không ngừng ở bên cạnh lão  ôn nhu trấn an, tay nhỏ bé khẽ vuốt lão  lưng giúp lão thuận khí.

“Nha đầu, lão thái bà trừ nói cái này còn có ở ta sau lưng nói cái xấu cái gì?”

“ Dạ  không có, Triệu gia gia  cũng đừng tức giận nửa.”

“Thật sự  không có sao? Nha đầu, ngươi nhưng đừng gạt ta.”

“Thật sự không có, Triệu gia gia  cẩn thận đừng tức giận lại hại đến sức khỏe. “

Trước hành lang dài của phong bếp, thỉnh thoảng truyền đến âm thanh của lão căm giận bất bình tra hỏi, cùng với cô gái an thanh trấn an giữa buổi trưa hè nóng  oi bức.

Cao ngất cao lớn thân hình không tiếng động đi vào trong phòng, một đôi mắt  tinh nhuệ con ngươi đen trong bóng đêm đi tuần tra trong phòng mỗi một cái góc, đi vào không có một bóng người trên giường, dùng tay nhấc lên đệm chăn, nhận thấy không có độ ấm quay đi ra ngoài.

 Bước ra phòng ngủ, thân cao lớn sinh nghi, con ngươi đen híp lại, quay đầu nhìn chăm chú vào tủ quần áo, đi vào tủ quần áo, hai tay mở ra cửa gỗ  quần áo, phát hiện tủ quần áo chỉ còn lại quần áo của hắn còn những quần áo của nàng chỉ còn lại vài món gương mặt tuấn khốc trầm xuống, đi nhanh đi ra ngoài, đến đại sảnh rống to. 

 Tiếng hô như tiếng sấm, lay động trong cốc từng cái góc, thoáng chốc, từ xa  truyền tiếng kinh hô của mọi người.

“Trong cốc tất cả mọi người tập  trung cho ta.”

 Một khắc sau, mọi người quần áo không chỉnh, hoả tốc  chạy tới  địa sảnh,  có người bị  tiếng hô cấp sợ tới mức ngã xuống giường, còn không kịp kiểm tra vết thương, liền hăng hái chạy tới, rất sợ đã muộn một khắc sẽ  bị phạt. Đoàn người tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc, vốn buồn ngủ  như nhìn đến  khuôn mặt tái xanh của Thiếu chủ bị  dọa tỉnh táo, hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì.

 “Thiếu chủ, phát sinh chuyện gì?” Kim bà bà hỏi trước sự  nghi vấn của mọi người, Thiếu chủ xuất quan bị chuyện gì mà giận dữ như thế, đã lâu rồi  không có nhìn đến Thiếu chủ phát hỏa lớn như vậy.

Mọi người đều đến đông đủ, như lại không thấy Hồng Điệp thực ra là chuyện gì ?

“Hôm nay là ai cuối cùng nhìn đến Hồng Diệp? Cùng nàng nói qua  vấn đề gì?” Âu Dương Liệt mắt  đảo qua mọi người, khuôn mặt tuấn tú âm trầm ép hỏi mọi người.

“ Ta đại khái là giờ Thân có nhìn đến Hồng Diệp, nàng bảo ta đừng cũng lão tử cãi nhau nửa “ Kim bà bà dẫn đầu mở miệng, nàng trong miệng tử lão nhân chính là lão Triệu.

“Ta cũng vậy khi đó, Hồng Diệp muốn ta cẩn thận chiếu cố thân mình.” Ngân bà bà tiếp giả nói.

“Ta không sai biệt lắm cũng là khi đó, Hồng Diệp nói ta giống nương nàng quan tâm nàng, nàng thực cảm tạ ta này mấy năm qua chiếu cố.”  Quế Hương  hồi tưởng nói.

 “Ta cũng vậy……” Mọi người đều cùng nói, vừa nói mở ra, mọi người mới giựt mình thấy sự tình không thích hợp.

 Gần một canh giờ, hơn nữa đối thoại đều như là cáo biệt, hay là nha đầu kia…… Đoàn người nhân này vô cùng có khả năng phỏng đoán, vừa ngắm mắt thiếu chủ nhân âm vụ gương mặt, bắt đầu lo sợ bất an đứng lên.

“Lão Triệu  đâu?”

Âu Dương Liệt chú ý tới duy nhất chưa mở miệng, lại vẻ mặt bất an lão Triệu.

Âu Dương Liệt vừa hỏi, mọi người ánh mắt tất cả đều tập trung trên người  lão Triệu, làm lão Triệu không khỏi cả người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Ta ở trước mặt Tiểu nha đầu thời kích động lỡ  miệng nói……”

Lão Triệu kiên trì mở miệng, hắn cũng đã hiểu chuyện xảy ra, hắn không đề phòng tiểu quỹ này hắn lại bị nha đầu kia hại chết rồi .

“Ngươi đối nàng nói cái gì?”

 Âu Dương Liệt đi đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống hắn, trầm thấp ngữ điệu như cơn gió lốc.

“Thiếu chủ, ta là trúng bẫy của Tiểu nha đầu, mới nhất thời kích động nói ra đi ra phương pháp đi ra khu rừng rậm.” Lão Triệu hối hận nảy ra, nhất ngũ nhất thập đem ngay lúc đó mang tình hình kế lại.

 Mọi người vừa nghe, tất cả đều khiếp sợ thở hốc vì kinh ngạc, lặng im sau một lúc lâu, chờ không kịp Âu Dương Liệt rống giận, Kim bà bà đầu tiên làm khó dễ.

“Ngươi  lão tử, lão tử ngươi, ngươi thật đúng là già rồi, ngươi là  cái đồ hồ đồ, cái gì đi hướng tây, ngươi muốn hại chết Hồng Diệp sao? Đó là tiến vào khói độc rừng rậm phương hướng, đi ra khói độc rừng rậm muốn hướng đông đi!” 

Kim bà bà kích động nâng tay lên đánh lão Triệu. Này tử lão ngươi,  nhiều năm không xuất cốc, thế đã quên phương hướng, đi tây là xâm nhập độc đàm phương hướng! Hồng Diệp nếu ra chuyện gì, nàng tuyệt đối muốn cùng tử lão này  liều mạng!

 “Cái gì?” 

Lão Triệu kinh ngạc cả người cứng ngắc, thấy lạnh cả người từ lòng bàn chân lủi khởi. Cái này Hồng Diệp……

 “Tất cả đều không cho phép hành động thiếu suy nghĩ, ở  tại đây chờ tin tức của ta.” 

Âu Dương Liệt vẻ mặt ngưng trọng hướng mọi người mệnh lệnh nói, cao lớn thân ảnh, hướng xuất cốc phương hướng mà đi. 

  “Lão Triệu, ngươi này lão hồ đồ……” 

“Hy vọng thiếu chủ có thể tới kịp cứu ra Hồng Diệp……”

 Mọi người ngươi một lời, một câu nhưng lại tướng chỉ trích lão Triệu, đến cuối cùng chỉ có thể cầu nguyện Âu Dương Liệt có thể thuận lợi đem nàng cứu ra. Dù sao ở  khói độc rừng rậm  khói độc ban đêm có thể so với ban ngày tới nghiêm trọng hơn , trừ bỏ thể chất không sợ độc Âu Dương Liệt, thật đúng là không ai dám vào nhập rừng rậm  đi cứu người.

 Triệu gia gia ngươi thật có phải là đã già đi  không? Nàng như thế nào càng đi cảm thấy khói độc dày, càng đi càng cảm thấy không thích hợp. 

Bên tai nghe thấy tả phương truyền đến tê tê thanh, thả có cái gì hăng hái hướng nàng tới gần, trong tay nắm chặt hắc bình nhanh chóng hướng đi. Này hắc bình lý trang là thực cốt phấn, khả làm gì độc vật tránh xa …

 Tay phải cầm cây đuốc chiếu đường. Nàng rõ ràng y theo Triệu gia gia đi về hướng  tây như tại sao càng đi độc vật càng nhiều, còn có tràn ngập khói độc rất nặng làm cho nàng phân không rõ phương hướng, trong tay cây đuốc cuối cùng tắt.

Cũng may nàng có chuẩn bị vài cái đèn nhỏ  nhưng nếu không đi ra chỗ ngồi này rừng rậm, nàng không dám đoán rằng đền nhỏ tất sau đó nàng như thế nào.

Mũihit vào đàn hương cao, cuối cùng không chịu nổi  khói độc quá nặng, cho dù nàng đã không ngừng mạt thượng, vẫn là hút vào một chút khói độc. Dưới chân một cái lảo đảo, nàng ngã ra đầy người chật vật, trong tay cần mồi lửa  nhỏ cũng đồng thời tắt.

“A!” Nàng thở ra đau, có cái gì cắn trên của nàng chân, nàng vội vàng một lần nữa thắp sáng một mồi lửa. Cuồn cuộn nổi lên ống quần, phát hiện một cái miệng vết thương, miệng vết trở thành màu tím đen, nàng không ngừng ăn giải độc  đan, mặc dù không biết là bị loại  độc vật  nào cắn, nhưng hy vọng có thể tạm thời giải độc.

 Một lần nữa đứng lên, nương ánh sáng của mồi lửa nhỏ, nàng xem nhanh chính mình vị trí hoàn cảnh, đồng thời cũng kinh ngạc nghẹn họng nhìn trân trối.

 Ở nàng trước mặt có một chỗ hồ sâu, xung quanh  phụ cận không có một ngọn cỏ, trên không ngừng mà tản mát ra một cỗ ác khí, nàng trăm phần trăm khẳng định kia cổ làm người ta buồn nôn ác khí có độc.

 Thảm, nàng thế nhưng đi vào rừng rậm chỗ sâu nhất, tạo thành khói độc rừng rậm là quan trọng nhất mấu chốt — Độc đàm.

 Triệu gia gia, cái này ta thật sự sẽ bị ngươi cấp hại chết !

Nàng về sau tuyệt đốii tin tưởng Kim bà bà trong lời nói — Triệu gia gia quả thật là nhân già đi, trí nhớ không được.

Biết rõ nơi đây không nên ở lâu, nàng lại ở mũi gian mạt thượng một tầng đàn hương cao, cho dù đàn hương cao đã không  ngăn cản quá nặng khói độc, nhưng ít ra khả giảm bớt hít vào trong cơ thể độc khí.

Nàng quay đầu, nàng kinh sợ  thấy chính mình bị bao quanh khói độc cấp vây quanh, trên tay mồi lửa lại tắt.

Một trận choáng váng đánh úp lại, nàng cố gắng vận động ý thức, tính lại xuất ra một cái khác mồi lửa khác, lại phát hiện mồi lửa mình dùng đã hết rồi.

Khói độc tựa hồ càng lúc càng dày đặc, trước mắt bao quanh sương trắng, nàng thống khổ giúp đỡ đầu, cuối cùng không địch lại khói độc xâm nhập, thân mình mềm nhũn, cả người bị khói độc cấp vây quanh trụ, ý thức dần dần tan rã. Chẳng lẽ nàng hôm nay thật muốn chết như  thế sao?

Nàng không cam lòng, cho dù đã quên người nhà hình dáng , nhưng nàng  vẫn nhớ mang máng nàng có Phụ thâ, có nương, có huynh, có  tỷ, nàng rât nhớ  bọn họ.

Vĩnh biệt, người nhà của ta ,hắn…… 

Đột nhiên một trận kịch liệt lay động, làm cho Hồng Diệp mơ hồ thần trí xuất hiện ngắn ngủi thanh tỉnh, hai tròng mắt chống lại một đôi mắt ẩn hàm lo lắng con ngươi đen. Nàng nên sẽ không chết trước khi chết thần trí không rõ đi? Đây không phải là người xấu chuyên bắt nạt nàng sao? Hắn sao lại lo lắng  cho nàng!

“Thiếu chủ……” 

“Ngươi  đừng mơ tưởng nghỉ sẽ chết. Hừm!… Ngươi một mình muốn rời  đi Độc vương cốc, ta còn chưa tính toán với ngươi ,không cho phép ngươi chết !”

 Âu Dương Liệt ở bên tai nàng gầm nhẹ. Nhìn thấy nàng khuôn mặt nhỏ nhắn chuyển đen , thân mình không nhúc nhích hoành, hắn còn tưởng rằng chính mình đến chậm.

 “Ngươi đang làm cái gì?” Nàng thấy hắn nhưng lại xuất ra một chủy thủ hướng chính mình trên cổ tay cắt. Càng đáng sợ là, hắn đưa cổ tay đang chảy máu đến miệng nàng, cưỡng bức nàng há mồm uống máu của hắn.

 Máu chảy rất nhanh vào miệng nàng, nàng theo bản năng giãy dụa, lại dám bị hắn chế trụ, cưỡng bức nàng uống cổ tay hắn chảy ra máu.

“Câm miệng! Máu của ta có thể giải được ngươi trên người. Ngươi trúng độc quá nặng , đây là phương pháp nhanh nhất, nếu không uống vào máu của ta, chỉ sợ mạng nhỏ của ngươi khó bảo toàn. Nhớ kỹ, đã uống vào máu của ta, cả đời  này của người đều là người của ta, trừ phi ta đáp ứng thả ngươi, nếu không ngươi này cả đời đều mơ tưởng thoát đi ta.”

Trân quý máu của ta có thể hoàn toàn giả độc, nha đầu kia có dũng khí tiến vào khói độc rừng rậm, tốt nhất cũng có dũng khí đối mặt bị trừng phạt.

 Ta không cần uống máu của ngươi! Nàng trợn to hai tròng mắt, ủy khuất trừng mắt hắn đáy mắt lửa giận. Nàng tình nguyện chết, cũng không nguyện được hắn cứu sống!

Âu Dương Liệt thấy nàng uống xong cũng đủ huyết sau, tùy tay kéo xuống vạt áo, đơn giản đưa tay cổ tay trên miệng vết thương băng bó tốt  ôm lấy nàng.

Ngươi muốn chết, cũng phải do ta cho phép.” Trầm thấp tiếng nói ở nàng bên tai lược hạ cảnh cáo trong lời nói.

Của nàng mạng nhỏ tạm thời là bảo vệ, nhưng nơi đây không nên ở lâu, ta nhìn khói độc quay chung quanh cho khuôn mặt nhỏ nhắn tai nhợt ôm vào trong ngực, kế tiếp nhảy người rời đi.

Bị hắn ôm vào trong ngực Hồng Diệp, nàng nghe được  nhịp tim đập trầm ổn của hắn trong đầu xoay quanh ý niệm: Mất đi cơ hội đào tẩu lần này, chỉ sợ sau này rời đi Độc vương cốc, khó như lên trời……

2 responses »

  1. chu y cua nang ay la chay tron cang xa cang tot chu con gi nua, thanks!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: