Dòng thông tin RSS

Chương 2 Độc Vương Cốc

 

             

  Trời  vừa tảng sáng, một thân ảnh nho nhỏ như thường lệ ngày ngày đúng giờ lui tới phòng bếp báo danh.

  Trong phòng bếp, lão Triệu đang bận rộn bên bếp lò  cùng một số thực phẩm hỗn lọan  chuẩn bị bửa sáng, tuy đang bận rộn như ánh mắt vẫn liếc nhìn đến thân ảnh nhỏ gầy Tiểu nha đầu vừa đến, miệng hé cười.

   “Sớm vậy Hồng Diệp!  Tiểu nha đầu ngươi đợi thêm một lát nữa nha! Cháo khoai lang sắp chín rồi.”

    “Thơm quá, Triệu gia gia nấu cháo khoai lang là ngon nhất!”

     Từ khi ở ngoài cửa nàng đã nghe được từng trận mùi thơm bay vào mũi,  nhịn không được, hít một hơi chạy đến bên cạnh Triệu gia gia, vươn cổ dài ra vẻ mặt thèm nhỏ dãi nhìn nồi cháo đang bắt trên bếp lò .. .

“Chẳng lẽ chỉ có cháo khoai lang, Triệu gia gia nấu những món khác đều ăn không sao?”

  Lão Triệu giả vờ giận tay nắm thắt lưng, cúi đầu nhìn Tiểu  nha đầu  hiện tại đã cao đến ngực.  

    Haiz!….Thời gian thoi đưa mới đó Tiểu Hồng Diệp đã ở trong cốc gần  năm năm. 

Nhớ lại ngày đó khi Tiều nha đầu mới tiến vào cốc mang một tâm trạng hoảng sợ, như đến hôm nay thì người mang tâm trạng sợ hãi ngược lại là bọn họ, tuy rằng bị những trò nghịch phá của Tiếu nha đầu hại đến đau tận xương tỉ như bọn họ không hề chán ghét nàng bỡi vì tính tình nàng cũng rất nhu thuận thông minh, bọn họ lúc đầu đều thay nàng lo lắng an nguy khi bị Thiếu chủ chiếu cố, như rồi mọi chuyện cũng qua nàng vẫn bình an sống  đến ngày hôm nay, chỉ có đôi lúc vẫn phải lo lắng  thay nàng đổ mồ hôi lạnh trong những lúc tâm trạng Thiếu chủ không tốt.

 “ Ách! Không phải đâu, chỉ cần do Triệu gia gia nấu tất cả đều ăn ngon, Hồng Diệp thích nhất là những món do Triệu gia gia nấu.” 

 Hồng Diệp nâng bàn tay nhỏ bé lôi kéo Triệu gia gia ống tay áo, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ nỏ nụ cười ngọt làm nũng.

 “Ha ha ha, thật không uổng công Triệu gia gia như vậy yêu thương ngươi.” 

Lão Triệu được dỗ tâm vui vẻ, đắc ý cười thoải mái đến trên bàn cầm lấy phần bánh đậu xanh đã chuẩn bị từ sớm đưa cho nàng.

 “Hồng Diệp, ngươi ăn trước bánh đậu xanh chờ Triệu gia gia chuẩn bị tốt đồ ăn sáng cho  ngươi cho mang trở về.”

 “Cám ơn Triệu gia gia.”

 Hồng Diệp hai mắt sáng lên, cao hứng cầm bánh đậu xanh ngồi ở một bên băng ghế — đó là vị trí của nàng mỗi khi đến phòng bếp.

“Tốt lắm, tốt lắm, cháo nấu chín rồi.”

 Lão Triệu đem cháo đổ vào một tô lớn rồi đổ ra tô nhỏ cho vài cọng rau ngâm cùng đậu vào cháo kế tiếp lấy thêm hai cái chén, hai cái  thìa để vào khay.

Khi lão Triệu chuẩn bị xong  vừa vặn Hồng Diệp cũng ăn xong đĩa  bánh đậu xanh, nàng đứng lên tiếp nhận khay cháo của Triệu gia gia nhu thuận cám ơn,  sau đó cẩn thận bưng khay đồ ăn sáng cáo biệt rời đi.

 Lão Triệu nhìn thân ảnh nho nhỏ của Tiểu Hồng Diệp rời đi trên mặt chậm rãi  tươi cười.

 Năm năm rồi!  Tuy Tiều Hồng Diệp ngoài miệng không hề ầm ỹ, không hề nhắc đến việcphải rời khỏi cốc, nhưng mọi người đều hiểu được, Hồng Diệp trong đầu kỳ thật chưa từng buông tha cho ý tưởng rời đi nơi này. 

 Mà bọn họ, có bao nhiêu năng lực để  lưu lại nàng!

 Chỉ hy vọng ngày nào đó không xảy ra quá sớm,  trong cốc mọi người luôn sợ đến ngày nàng thật sự rơi đi bọn họ.

“Sáng sớm gọi ngươi lấy đồ ăn sáng, ngươi lại chạy đi đâu ?”

Vừa bước vào cửa phòng, một âm thanh như tiếng sấm pha lẫn giận tức bổ tới nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp co rúm lại, chạy nhanh đem đồ ăn sáng trên khay đặt trên bàn sợ hãi nâng mắt nhìn đến người một người còn ngồi trên giường đang có vẻ mặt khó chịu.

 Nam nhân này tính tình, theo nàng biết từ  năm năm trước cho đến bây giờ vẫn không có gì thay đổi.

 Hắn rời  giường như tâm trạng tức giận tựa giống một con sư tử đang thịnh nộ muốn xé rách kẻ địch …

 “ Chỉ lại chỗ Lão Triệu lấy xíu điểm tâm mà lâu thế ? Chẳng lẽ ngươi đến được phòng bếp đã quên đường đi về

 Con ngươi đen nhíu lại, chú ý tới miệng nàng còn dính xíu bánh đậu xanh, ánh mắt bốc hỏa.

 “Tốt ! ”  Một âm thanh thật nhỏ như tiếng muỗi kêu.

 Nha đầuchán sống! Con ngươi đen hung hăng trừng mắt nhìn nàng. Nàng càng muốn chạy trốn cách xa ta, ta càng không thể cho nàng như nguyện. 

“Ngươi ở Lão Triệu ăn đã qua điểm tâm, vậy thì hôm nay cũng không cần ăn sáng, người  ra phía sau núi hái độc hoa và ma phấn độc cho ta.”

 “Dạ! ”  Hồng Diệp cũng không nhiều lời giải thích, xoay người rời đi âm thầm may mắn chính mình mới vừa có ăn chút điểm tâm. Dù sao nàng thường bị phạt không cho phép ăn cơm  đây cũng không phải lần đầu tiên.

Nhìn đến bộ dáng không có gì của nàng càng làm cho Âu Dương Liệt thấy chói mắt, xem ra  ta đã đối nha đầu kia quá rộng lượng.

“Chờ đã …..đứng lại”

 “Thiếu chủ, còn có chuyện gì sao?”

 Hồng Diệp xoay người lại, trong lòng ngầm bực chính mình mới vừa rồi biểu hiện đã sai để hắn thấy được.  

 “Ta thay đổi chủ ý, ngươi trước đứng một bên hầu hạ ta ăn xong  bữa sáng rồi hãy đi. ”

 “Dạ “ Nàng chủ động cầm lấy thìa, xốc lên cái tô và cho từng thìa cháo khoai lang vào chén để trước mặt hắn, từng trận mùi thơm ngọt cuả chào khoai lang xong lên mũi, làm nàng nhịn không được nuốt  nước miếng. Sớm biết rằng thế lúc ở phòng bếp nên ăn vụng một chén mới đùng.

“Ta sẽ nói với Lão Triệu về sau, khi còn quá sớm dám cho ngươi ăn  tâm, ta sẽ cho hắn liên tục một tháng không được ăn sáng. ” 

Dám ảnh hưởng đến tâm trạng của Ta khi dùng điểm tâm sáng, ta làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hai người kia …    

“Người xấu.”  Mơ hồ không rõ thấp giọng lẩm bẩm nói. 

  “Ngươi có lá gan  thì hãy nói lớn cho ta nghe  một lần.” Con ngươi đen nheo lại  hung hăng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu nha đầu.

Nàng ngay cả  đầu nâng cũng không dám nâng lên,  càng không dám lên tiếng,  nàng chỉ có thể  sợ hại cuối đầu im lặng thế mới làm cho hắn vừa lòng dùng bữa.

 Nha đầu kia đối Ta khẩu phục tâm không phục, bất quá vô phương, chỉ cần không làm càn, ta có thể dễ dàng tha thứ mạng nhỏ của nàng.

 “ Xin lỗi !!”

 “Cái gì ?”

  Âu Dương Liệt đột nhiên nhíu mày ngẩng đầu, ta rõ ràng có nghe được kỳ quái tiếng vang. Ánh mắt liếc qua khuôn mặt nhỏ nhắn rồi dừng lại trước vòng tay của nàng đang khoanh trước bụng.

 “Thì ra là thế, đã đói bụng? Vậy ngồi xuống ăn đi!” Con mắt  đen xẹt qua một chút lạnh lung  trên khuôn mặt tuấn khốc mặt không chút thay đổi.

 Hồng Diệp nghe vậy, hai mắt sáng lên như vẫn còn  hồ nghi  nhìn đến ánh mắt lạnh của hắn.

 ” Trước khi ta con chưa thay đổi chủ ý còn không nhanh ngồi xuống ăn “

Âm thanh trầm thấp cảnh cáo vang lên,  thân ảnh nho nhỏ nhanh chóng ngồi xuống đối diện hắn, chủ động lấy thìa đổ cháo khoai lang vào chén ăn, khóe miệng tươi cười, thưởng thức.

 Mới ăn hai có hai thìa , cảm nhận một trân đau ở bụng nhanh chóng truyền đến càng lúc càng đau đớn hại khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồng Diệp trắng bệch ra,  nàng nâng hai tay ôm lấy bụng,  lúc này nàng đã biết hắn không có khả năng đột nhiên trở nên có lòng  tốt như vậy.

  Trong suốt hai tròng mắt oán giận trừng lại ánh mắt đang nhàn nhã hưởng thụ đồ ăn, không thèm nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của nàng, nàng cắn răng oán hận nói.

“Ngươi lại hạ độc ta ”

 Âu Dương Liệt mặt vẫn bình thường  như trước chậm rãi ăn đồ ăn sáng không nhanh không chậm.

Hồng Diệp tìm được giải độc thảo dược ăn vào sau, cái miệng nhỏ nhắn căm giận bất bình thì thầm, nhưng vẫn một mặt theo Âu Dương Liệt phân phó, cẩn thận tuyển chọn độc hoa, chuẩn bị ma chế thành độc phấn. 

“Đáng giận ! Sớm hay muộn có một ngày, ta nhất định sẽ hạ độc ngươi, ngươi hãy cứ chờ coi.”

 ”Đời cả này ngươi không có khả năng đối với hắn hạ độc.”

 Đột nhiên, vang lên một thanh âm ôn nhu kế tiếp một vị phu nhân tuổi chừng ba mươi tuổi xinh đẹp chậm rãi đi đến bên cạnh nàng.

 “ Dì Quế , lời này có ý tứ gì?”

  Hồng Diệp nhìn thấy người tới, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười chạy về phía âm thanh vừa phát ra nàng vòng tay ôm lấy Dì Quế.

 Dì Quế đau lòng khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng. Sáng này Nàng nghe được tin tức  Tiểu nha đầu chọc giận  Thiếu chủ nên mới đến xem một chút.

Năm năm rồi,  Tiểu Hồng Diệp luôn đi theo bên cạnh Thiếu chủ tuy rằng mạng nhỏ tạm thời vẫn giữ được nhưng ngày ngày  cứ bị Thiếu Chủ hạ độc xem ra vẫn không tốt,  ta nhất định phải nghĩ  biện pháp tốt giúp đỡ Nha đầu mới được.

 “Hồng Diệp, do Nha đầu ngươi không biết Thiếu chủ  trước đây từng uống qua tây vực xích liên  huyết xà, cho nên hiện tại hắn là bách độc bất xâm đối với hắn hạ độc không có khả năng ảnh hưởng đến tính mạng của hắn.”

 “Cái gì ? ”  Hồng Diệp nghe được những lời của Dì Quế kinh hãi. Nam nhân đáng giận  kia, hắn đã là một người hạ độc xuất thần nhập hóa, võ công cao cường hiện tại còn bách độc xâm nhập! Nói như vậy, cả đời  này nàng không báo thù được thù sao?

 Dì Quế  nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang bị đả kích càng cảm thông cho tâm tình của nàng, tuy rằng sự thật luôn tàn nhẫn như thế! Như nàng vẫn muốn Tiểu Hồng Diệp nên sớm tiếp nhận.

“Hồng Diệp, ngươi nếu thật muốn báo thù, Dì Quế có thể chỉ nha đầu ngươi một phương pháp khác, nếu thành công nói không chừng  cả đời này ngươi làm việc không cần phải nhìn vào sắc mặt của Thiếu chủ, hơn nữa hắn cũng sẽ không đối với ngươi hạ độc.”

 Dì Quế cười bí hiểm. Phương pháp này nàng suy nghĩ đã lâu đây là cách tốt nhất có lợi cho nàng và mọi người.

“Biện pháp gì?  Có phải Dì Quế  rốt cục nguyện ý nói cho ta biết cách nào để có thể đi ra khởi Độc vương cốc, nói ra biện pháp có thể đi qua khói độc rừng rậm à ?” Hồng Diệp khuôn mặt nhỏ nhắn mặt  sắc mặt vui mừng, tin thầncao hứng. Nghĩ đến có thể rời đi Độc vương cốc vĩnh viễn thoát khỏi Âu Dương Liệt, nàng liền vui vẻ hoa tay múa chân. Chẳng qua, Dì Quế thật sự nguyện ý nói cho nàng sao?

 “Không phải” Dì Quế thở dài, thương hại nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn.

 “Vậy kia biện pháp gì?” Hồng Diệp  thất vọng. Nàng chỉ biết Dì Quế làm sao có thể nói cho nàng cách ra Cốc, có lẽ trong cốc mọi người không ai  dám mạo hiểm đắc tội Âu Dương Liệt nói cho nàng.

 “Nghĩ biện pháp làm cho Thiếu chủ thích ngươi, thương ngươi.” Đúng vậy, đây là biện pháp tốt nhất mà nàng nghĩ ra. Cứ như vậy, Hồng Diệp chẳng những không bị Thiếu chủ bất nạt lại còn có thể  vĩnh viễn ở lại Độc vương trong cốc.

 “Ta không cần!” Giọng nói thảm thiết. 

Nghe vậy, Hồng Diệp vội nói,  nàng đột nhiên kinh sợ  lui mấy bước.  Nàng tuy rằng mới mười tuổi, nhưng mà cũng hiểu biết được ý tứ trong lời của Dì Quế, muốn nàng làm cho người xấu kia thích nàng sau gắn bò cả đời, đó chẳng khác nào kêu nàng đi tìm chết cho nhanh.

“Vì sao? Hồng Diệp, ngươi  hiểu rỏ trong  lời ta mới nói sao ?” Dì Quế bị nàng kịch liệt phản ứng làm nàng cũng sợ hãi  lo lắng  hoài nghi nhìn nhìn tiểu nha đầu.

 “Đương nhiên…… Biết..rất hiểu …… Biết, dù sao ta không cần cùng người xấu cùng một chỗ là được.” Tuy rằng không phải thực sự  hiểu được, nhưng ước chừng biết, dù sao kết quả muốn nàng cùng nam nhân ác liệt  kia không ở cùng nhau một chổ tthật lâu thật lâu là được.

“Hồng Diệp ngươi hãy nghe ta nói –”

 “Ta không thích nghe!”

 Hồng Diệp phản ứng như bị độc xà mãnh thú đuổi theo, cầm lấy hảo độc  vừa hái được bỏ vào cái giỏ vội vàng bỏ chạy.    

“Hồng Diệp…… Nha đầu kia khinh công khi nào trở nên tốt như vậy?” Nhìn thân ảnh chỉ trong nháy mắt đã biến mất trước mắt, Quế Hương bất đắc dĩ thở dài.

 Haiz!…Xem ra phương pháp này không dùng được rồi. Nàng không nghĩ tới Hồng Diệp lại sợ Thiếu chủ  đến thế này, hoặc là không nên nói là sợ, mà là chán ghét. Một khi đã như vậy, chỉ còn cách suy nghĩ biện pháp khác, như mà nàng thấy chỉ có phương pháp này mới tốt đẹp cả đôi đường.

  Á !!!!

 “Đáng sợ, thật đáng sợ, Dì Quế lại nghĩ ra phương pháp này! Muốn cho người xấu thích mình, phương pháp này rất khủng bố, ta chết cũng không cần!”

 Tuy rằng, Hồng Diệp vẫn khiếp sợ  như đôi tay nhỏ bé vẫn không ngừng chế ma độc phấn. Đối với nam nhân kia, nàng chán ghét đến cực điểm, nếu có cơ hội cho nàng rời đi Độc vương cốc, nàng tuyệt đối sẽ không nghỉ sau này còn có quan hệ nào với hắn.

 Rời đi Độc vương cốc ý niệm luôn trong đầu nàng, năm năm rồi chưa có lúc nào nàng bỏ qua, hiện tại nàng chờ  một cơ hội, một cơ hội có thể thuận lợi rời đi Độc vương cốc.

“Nha đầu Ngươi đang nói thầm cái gì?”

Phía sau đột nhiên truyền đến trầm thấp âm thanh không hờn giận, Hồng Diệp nhỏ gầy thân mình bị dọa kinh hãi nhảy dựng lên, đôi tay nhỏ bé vỗ về ngực, xoay người nhìn về phía  khung cửa  vừa xuất hiện một  cao lớn thân ảnh.

 Bởi vì bị khung cửa che,  nàng xem không rõ vẻ  mặt hắn, hắn cao lớn thân hình luôn tỏa ra khí thế  mãnh liệt uy hiếp người  như cũng rất nan tính  làm cho người không thể bỏ qua.

 “Thiếu…… Chủ, người  đến  khi nào?” Nàng lo lắng không biết những lời mình vừa nói hắn có nghe được không ? Nàng tâm tình bất an không yên khẩn trương nhìn hắn.

“Ta cho ngươi thời gian một cái canh giờ nữa phải đem độc phấn ma chế tốt,  rồi đi đến phòng bếp lấy thức ăn trưa mang đến cho ta, nếu chưa hoàn thành đúng thời hạn ngươi cũng không cần ăn trưa. “

 Âu Dương Liệt con ngươi đen nhìn chung quanh toàn bộ phòng luyện độc, hình những kệ để những bình độc dược đều là do hắn tỉ mỉ điều phối độc dược, chỉ cần nhẹ nhàng nhất dính có thể  chỉ trong nháy mắt vong mạng;  Ánh mắt cuối cùng dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, ánh mắt có chút đăm chiêu như không nói một câu, một lúc sau thân ảnh cao lớn  không tiếng động rời đi. 

Hắn này vừa đi, Hồng Diệp nhẹ nhàng thở ra bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt ngực, để nhịp tim đang đập hỗn loạn đều lại.

 Xem ra hắn không có nghe đến những lời nàng vừa rồi lầm bầm. Nàng phải nhanh tay hơn để làm cho xong  nếu không cơm trưa cũng không được ăn.

“Hồng Diệp.”

 Một tiếng gọi thấp giọng, làm cho nàng đang chuyên tâm chế ma dược dừng tay làm ngạc nhiên ngẫng đầu.

 Vừa thấy, hai mắt nàng sáng lên ánh mắt nhìn thẳng người tới trong tay bánh bao thịt, không thể dời ánh mắt.

  Bánh bao thịt mùi à! Nhìn thấy bánh bao thịt nàng liền mang chuyện vừa phát sinh bỏ qua một bên, vui vẻ hỏi:

 “Mạc đại ca, ngươi đặc biệt lấy bánh bao thịt cho ta ăn sao?”

 Mạc Ngôn như trước vẫn không nói lời nào, đưa bánh bao thịt cho nàng.

 Hồng Diệp cũng không khách khí, rất nhanh tiếp nhận, từng ngụm từng ngụm ăn.

Nàng thật cảm động!  Nàng chỉ biết trong cốc mọi người luôn đối với nàng rất tốt chỉ  trừ bỏ cái kia người xấu, mỗi người đều rất thương yêu nàng, tuy rằng Mạc đại ca nói rất ít, nhưng cũng rất quan tâm đến nàng.

 Mạc Ngôn nhìn bộ dáng Tiểu nha đầu ăn bánh bao, khóe miệng giơ mỉm cười. Hắn nhìn đến bàn tay nàng đang cầm bánh bao vẫn còn dính độc phấn, thế mà nàng lại bình yên vô sự, xem ra Hồng Diệp đối độc dược đã có thể chống cự.

 Hắn xem Hồng Diệp trở thành người nhà mình là một muội đối với nàng chiếu cố, tuy rằng miệng hắn  không nói nhưng hắn đối của nàng quan tâm tuyệt không thiếu.

 “Hồng Diệp, ngươi là một  người thông minh, ta biết ngươi thực chán ghét Thiếu chủ, nhưng muốn tốt cho chính mình, đừng nên chọc giận hắn. Cùng thiếu chủ sớm chiều ở chung năm năm, ngươi hẳn là thực hiểu biết hắn, Thiếu chủ tuy rằng hỉ nộ vô thường,  nhưng nế người không phạm đến hắn, ngươi tuyệt đối có thể bình yên qua ngày.”

 Nghe Mạc Ngôn nói vừa xong, cơ bản đang mở to miệng ăn bánh bao Hồng Diệp ngừng lại bị  nghẹn họng nhìn trân trối nhìn hắn, kia bộ dáng rất giống gặp quỷ giữ ban ngày.

 “Làm sao vậy?” Mạc Ngôn nhướng mày. Hắn mới vừa có nói sai cái gì sao? Nếu không của nàng phản ứng vì sao là như thế này.

 Hồng Diệp kinh ngạc nhìn hắn,  nhanh nuốt vào miệng đồ ăn, cho bị nghẹn tiếp theo tay nhỏ bé mới kích động chỉ vào hắn nói:“Mạc đại ca, ngươi biết không? Đây là ta nhận thức ngươi năm năm đến, ngươi nói nhiều nhất một lần.” 

  Mạc Ngôn nhìn nàng. Nha đầu này thật sự muốn cười cũng không đươc muốn khóc cũng không xong.

 Haiz! Mà cũng đúng nếu nha đau kia không thông minh không tinh quái thì mọi người trong cốc làm sao yêu thương nàng đến thế!

 “Ta đi, mới vừa rồi những gì trong lời nói của ta, hy vọng ngươi suy nghĩ một chút đến.”

 Nhìn chăm chú vào Mạc Ngôn rời đi bóng dáng, Hồng Diệp miệng miễm cười.  Mạc đại ca nói rất đúng, năm năm thời gian, làm cho nàng mười phần hiểu biết Âu Dương Liệt tính tình, có khi bằng mặt không bằng lòng, là nàng không muốn thuận theo,  sẽ làm nàng ngẫu nhiên làm ra chọc giận hắn, cũng sẽ làm cho nàng gieo gió gặt bão.

 Dì Quế  cùng Mạc đại ca trong lời nói, nàng phải cẩn thận suy nghĩ một chút, nàng không nên lại làm cho những người quan tâm lo lắng cho nàng phải chịu them vất vả. Tuy rằng phương pháp của  dì Quế nàng tuyệt đối không thể có thể  dùng đến, vì muốn rời đi Độc Vương Cốc phải làm cho hắn thích nàng đều này nàng sẽ không làm như cùng Âu Dương Liệt chung sống hoà bình, xem ra đối với  nàng mà nói cũng không khó, đó xem nàng có nguyện ý hay không mà thôi.

Tại đây một khắc, nàng giống như chỉ trong nháy mắt đã trưởng thành lên không ít. Nếu nàng không thể đối hắn hạ độc, như vậy phải học hết tất cả cách thức hạ độc của hắn, ít nhất làm cho chính mình sẽ không lại thụ hại.

 Trước mắt chờ đợi thời cơ đó là điều duy nhất có thể làm, nếu là một ngày kia có thể thuận lợi rời đi Độc vương cốc, nàng cũng sẽ rất nhớ mọi người trong cốc đã yêu thương nàng.

  Ăn xong một ngụm bánh bao cuối cùng , vội vàng lại trở lại công việc đang làm.  Nếu đã quyết định, theo giờ khắc này nàng phải bắt đầu cẩn thận thật cẩn thận.

 Nàng bước đầu tiên phải làm chính là không thể chọc giận Âu Dương Liệt,  phải cùng hắn chung sống hoà bình. 

One response »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: