Dòng thông tin RSS

Chương 1 Độc Vương Cốc

              

               Chương 01 .1

               Hoài Ninh thành, mỗi năm đều tổ chức ngày hội nguyên tiêu đền lồng. Đêm nay không khí Hoài Ninh thành thật náo nhiệt.

           Miếu Nguyệt Lão tựu tập rất đông người,  tất cả các nam thanh, nữ tú đều vui vẻ náo nức trên tay cần những chiếc đèn lồng xinh xắn có đủ kiểu dáng khác nhau, không chỉ thế mà tối nay còn có tổ chức thêm trò chơi câu đố đèn.

             Nghe truyền thuyết kể rằng, vào tối hôm nay,  nếu những nam nữ chưa lập gia đình muốn tìm lương duyên có thể đến Miếu Nguyệt Lão dùng một tấm vải hồng viết tâm nguyện của mình kế tiếp mang tâm nguyện đó treo lên nhánh cây cao lớn trước cửa Miếu Nguyệt Lão tâm nguyện sẽ được Nguyệt Lão nguyện thành.

              “Thiếu chủ, nơi đây đang có hội nguyên tiêu đèn lồng xem ra bầu không khí rất náo nhiệt à!  Ngài có muốn tham gia vào không khí lễ hội không? Hay là để Kim bà bà giúp Ngài mua một chiếc đèn lồng nha!”

            Tối nay, chủ tớ bọn họ bốn người tình cờ đi ngang qua Hoài Ninh thành trùng hợp lại là ngày hội nguyên tiêu đèn lồng, nhìn người  người  vẻ mặt tràn đầy tươi cười vui vẻ trên tay cầm những chiếc đèn lồng hình dáng xinh xắc kì lạ, Kim bà bà nghỉ đến Thiếu chủ nhà mình, Thiếu chủ của bọn họ từ nhỏ đến lớn chưa từng tham gia vào lễ hội, tính tình lại có chút cổ quái không giống như những hài tử bình thường.

                “Không có hứng.”

               Âu Dương Liệt khuôn mặt tuấn mỹ lãnh khốc thể hiện bộ dáng Thiếu chủ, hai tay để trước ngực nhìn cảnh tượng náo nhiệt quanh cảm thấy thật ầm ỹ.

              “ Woa ! Nơi đó như thế nào lại có Tiểu cô nương đứng một mình.“

             Ngân bà bà vừa nhìn thấy một Tiểu cô nương đáng yêu khoảng chừng năm tuổi đang đứng một mình ở miếu Nguyệt Lão, Tiểu cô nương tóc cột  hai bím, bộ dáng xinh đẹp đáng yêu làm cho người khi ánh mắt vô tình nhìn đến nàng khó có thể dời tầm mắt đi nơi khác.

          Tiểu cô nương đứng một mình nhìn đông nhìn tây hình như đang tìm kiếm gì? Đôi mắt  nàng to tròn trong suốt long lanh lệ.

         “Tiểu cô nương sau lại đứng ở đây một mình, người nhà của Ngươi đâu ?”

          Ngân bà bà nhìn thấy bộ dánh xinh đẹp của Tiểu cô nương liền nhịn không được tiến đến bên cạnh nàng, nở nụ cười hiền lành hỏi thăm.

        ‘”Bà vú đi mua lồng đèn, tỷ tỷ cũng không thấy đâu! “

          Tiểu cô nương mang ánh mắt to tròn trong suốt phòng bị nhìn Ngân bà bà, cái miệng nhỏ chu ra hốc mắt rưng rưng, bộ dáng làm cho người nhìn đến không thể không đau lòng.

         “Woa! Đâu ra một Tiểu cô nương đáng yêu thế này!“

          Kim bà bà vừa thấy bộ dáng đáng yêu của Tiểu cô nương cũng không kiềm được lòng tán thưởng ra tiếng.

         “ Đúng là một mỹ nhân nha! Xem cặp mắt to tròn của nàng kìa, cả khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo kia nữa, sau này lớn lên nhất định là một đại mỹ nhân!”

         “ Làm sao vậy ? Kim bà bà , Ngân bà bà , hai ngưới đối với Tiểu nha đầu có lịch không rỏ hứng thú như thế à ? “

         Âu Dương Liệt cũng tiến đến dùng ánh mắt từ trên nhìn xuống Tiểu nha đầu. Thấy Tiểu nha đầu đối với ánh mắt của Ta rất sợ hãi tránh né.

           Nàng thấy Âu Dương Liệt vừa đến gần thì theo trực giác bản năng nói cho nàng biết người này không giống như hai vị bà bà nên sợ hãi tránh ở sau Ngân bà bà.

         Ngân bà thở dài nhìn hành động sợ hãi của tiểu cô nương và vẻ  mặt đầy hứng thú của Thiếu chủ.

           “Tiểu cô nương ngoan, nói cho Ngân bà bà biết ngươi tên gì ?.”

         Cặp mắt to tròn linh hoạt chớp chớp, nhìn đến nụ cười hiền lành của  hai vị bà bà, và nụ cười biến hoá kỳ lạ của vị thiếu niên đứng bên cạnh, nàng im lặng liếc mắt một cái nhìn vị thiếu niên, do dự một lúc mới mở miệng phát ra âm thanh non nớt, nói ra ba chữ:

            “Mai Hồng Diệp.”

            “Tiểu Hồng Diệp, có biết nhà của ngươi ỏ đâu đâu? Kim bà bà đưa ngươi về nhà.”

            Ngân bà bà càng xem bộ dáng tiểu cô nương càng thích, nhìn đến xiêm y trên người nàng không phải vải thường của những gia đình lao động nông thôn,  xem ra Tiểu cô nương này gia cảnh chắc cũng không phải là thường dân, làm sao lại có thể sơ ý đến như vậy. Haiz!…Sao lại sơ ý làm lạc một  tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu như thế này.

           “Không biết, bà vú mang ta ngồi xe ngựa đến đây.”

            Tiểu Hồng Diệp lắc lắc đầu, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn, rốt cục nước mắt đã không kiềm chế được lần lượt rơi xuống.

                Nhìn đến Tiểu cô nương rơi lệ, Kim bà bà,  Ngân bà bà hai người đau lòng không thôi.

           “Tiểu Hồng Diệp ngoan, đừng khóc.”

           “Không khóc! Không khóc! Chúng ta mang ngươi đi tìm bà vú.”

             Kim, Ngân bà bà thấy Tiểu cô nương  gào khóc, nhìn đến bộ dáng rơi lệ của Tiểu cô nương cực kỳ thương cảm tranh nhau dỗ.

              “Tốt lắm! Nếu như đã thích, liền đem nàng mang về cốc đi!”

               Âu Dương Liệt không kiên nhẫn nhìn ba người, bàn tay to bất ngờ chụp tới, đem Tiểu Hồng Diệp bế lên .

             Tiểu Hồng Diệp sợ hãi tay chân giãy dụa để thoát  ra hắn.

             “Thả ta xuống!”

             Thân  hình nho nhỏ bị bế lên cao, đôi mắt  mang hai  hàng nước mắt rưng rưng nhìn thẳng chống lại ánh mắt của hắn, nàng sợ hãi liên tiếp phát run.

               “Thiếu chủ!”

           Kim, Ngân bà bà trăm miệng một lời kinh hô, hai người sắc mặt trắng nhợt âm thầm thay Tiểu Hồng Diệp ra mồ hôi lạnh. Bọn họ không thể lường trước được Thiếu chủ lại hành động  như thế, hai người đổ từng giọt mồ hôi lạnh, ngay cả  Mạc Ngôn thường ngày trầm lặng ít nói cũng nhíu mày.

              “Ta  trước đây luôn lấy động vật  để thử độc đã hết thú vị, hiện tại mang Tiểu nha đầu này về  thử độc, xem ra  hiệu quả nhất định sẽ tốt hơn nhiều.”

                  Âu Dương Liệt dùng một cánh tay dễ dàng ôm lấy Tiểu Hồng Diệp, nhìn kỹ  khuôn mặt xinh xắn của Tiểu nha đầu trong lòng thở dài…. Haiz!  Đúng là khó trách Kim, Ngân bà bà  tại sao lại thích Tiểu nha đầu như thế, xem tình hình nếu ta mang Tiểu nha đầu trở về Cốc chắc chắn sẽ có nhiều chuyện thú vị hơn để xem.

                “Vạn vạn  lần không thể, Thiếu chủ,  người nhà của Tiểu Hồng Diệp nhất định còn gần đây tìm nàng, chúng ta vẫn là nên nhanh  giúp nàng tìm lại người thân.”

                Kim bà bà gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, chỉ sợ tính tình cổ quái của Thiếu chủ, thực sẽ mang Tiểu Hồng Điệp trở về Cốc.

              “Đúng vậy, Thiếu chủ, vẫn là đem Tiểu Hồng Diệp giao cho ta đi, ta lập tức mang nàng đi tìm bà vú của nàng.”

               Ngân bà bà mạo hiểm, vội vã muốn ôm lấy Tiểu Hồng Diệp. Nếu thiếu chủ thật sự mang Tiểu Hồng Điệp về thử độc, chỉ sơ cả đời của Tiểu cô nương sẽ bị hủy trong tay Thiếu chủ.  Nàng âm thầm cáu giận chính mình vì sao phải phát hiện Tiểu Hồng Diệp, tại sao mình không cố kiềm lòng để giờ bị  Thiếu chủ chú ý đến, nàng đã gián tiếp hại Tiểu cô nương sao?

             Âu Dương Liệt  ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm thủ hạ, Ngân bà bà chỉ có thể lùi  lại, khẩn trương nhìn Tiểu Hồng Diệp.

               “Thiếu chủ……” Ngay cả  Mạc Ngôn luôn luôn trầm mặc ít lời , cũng nhịn không được mở miệng nói chuyện.

               “Như thế nào, các ngươi ba người lại muốn tạo phản sao?”

               Âu Dương Liệt tinh nhuệ con ngươi đen đảo qua ba người. Thú vị à , vì một Tiểu nha đầu này mà ba thủ hạ  trung  thành  không sợ nguy hiểm dán lên tiếng cầu tình,  Tiểu nha đầu  mị lực không nhỏ à.

           “Người xấu.”  Âm thanh trong trẻo hai mắt to trong suốt không chút nào che dấu đáy mắt e ngại nhìn hắn.

           “Ngươi nói cái gì?” Âu Dương Liệt nhíu mày, con ngươi đen lóe lên hứng thú. Nha đầu thật to gan, quả thật là nghé mới sinh không sợ cọp.  ==> ” ý nói là trâu mới sinh mà không biết sợ cọp.”

          ” Người xấu, người xấu…… Ta muốn bà vú……”

            Tiểu Hồng Diệp bị ánh mắt sắc bém của hắn nhìn trầm trầm sợ hãi thu lại âm thanh, bắt đầu kịch liệt giãy dụa, muốn thoát ra sự kiềm chế của hắn.

         “ Câm miệng! Ầm ỹ nữa  ta liền một chưởng đánh chết ngươi.”

          Âu Dương Liệt không kiên nhẫn rống to, vẻ mặt hiện lên tàn khốc, làm cho người không dám hoài nghi lời nói của hắn, càng làm cho Tiểu Hồng Diệp không dám lộn xộn.

          Tiểu Hồng Diệp co rúm lại ở trong lòng hắn, một cử động  nhỏ cũng không dám, một đôi mắt to sợ hãi kế tiếp khóe mắt  nước mắt cũng bắt đầu chảy ra.

       Một bên ba người sắc mặt khẽ biến, sợ Thiếu chủ  sẽ dùng một chưởng đánh chết Tiểu Hồng Diệp. Dù sao đối với  tính tình của Thiếu chủ mà nói chuyện này rất có khả năng sẽ xảy ra.

         “Từ giờ trở đi, ta chính là Chủ tử của ngươi, không muốn chết ở trên tay ta  thì nên ngoan ngoãn nghe lời, đã  hiểu chưa?”

          Từng âm thanh thoát ra, đồng thời bàn tay to lớn cầm lấy  cổ Tiểu nha đầu uy hiếp, đến khi nhìn thấy Tiểu nha đầu sợ hãi  gật đầu, Ta mới vừa lòng buông tay.

         “Chúng ta đi thôi!”

          Ta ôm  lấy  Tiểu  nha đầu, quay lại nhìn phía sau ba người đang lo lắng  liếc mắt một cái, dẫn đầu bước nhanh rời đi.

         “ Thiếu chủ có phải là do thích Tiểu Hồng Diệp, nên mới đem nàng về cốc?” Ngân bà bà ôm một tia hy vọng hỏi bên cạnh Kim bà bà.

           “Hôm nay nếu đổi thành là người khác, ta  nghĩ có lẽ là thế nhưng mà là Thiếu chủ, ta dám chắc chắc tuyệt đối không phải là lý do đó. Theo ta thấy, Thiếu chủ là đem Tiểu Hồng Diệp trở thành một món đồ chơi thú vị,  Tiểu Hồng Diệp chỉ sợ phải cầu nhiều phúc “

            Kim bà bà biết rõ Thiếu chủ bản tính ác liệt, Tiểu Hồng Diệp ở trong tay Thiếu chủ chỉ sợ dữ nhiều lành ít.

            “Đi nhanh đi!” Mạc Ngôn thúc giục hai người. Nếu không thể  khuyên can, chỉ có thể đi theo bên cạnh để kịp thời cứu Tiểu cô nương  mỗi khi Thiếu chủ có tâm trạng không tốt lấy Tiểu cô nương ra đùa.

          Năm ấy, Tiểu Hồng Diệp  năm tuổi cứ như vậy bị bắt  mang đi, nhân sinh từ nay về sau thay đổi.

          Độc Vương Cốc!

          Trên giang hồ nếu ai nghe đến địa danh Độc Vương Cốc lập tức sắc mặt  sẽ đại biến. Nếu muốn vào Độc Vương Cốc trước tiên phải đi qua một khu rừng rậm ngập tràn khói độc, nếu ai may mắn có thế sống sót rời khỏi khu rừng độc xuống  đến dưới đáy Cốc như  nếu đã vào Độc Vương Cốc cũng đừng hòng còn mạng đi ra.

         Trong cốc khắp nơi đều có xà độc, rết độc, nhện độc, bò cạp độc … Không những chỉ có động vật độc mà trong Cốc còn có nhiều kì hoa dị thảo hiếm thấy trên đời . === > ý nói là có nhiều quý thuốc.

          Mỗi người trong Cốc đều có thể sử dụng được độc nhất là Âu Dương Liệt mới có mười lăm tuổi như đã  dụng độc tinh thông đến xuất thần nhập hóa, người trúng độc đến  khi bỏ mạng vẫn không hề hay biết mình trúng độc.

            Thiếu cốc chủ tuy rằng nhỏ tuổi như rất thích nghiên cứu phát triển độc tạo ra những loại độc mới .

          Nếu ai đó tiến vào khói độc rừng rậm mà may mắn còn giữ được mạng thì khi vào đến Độc Vương Cốc chỉ có một kết cục duy nhất là trở thành đối tượng cho Thiếu chủ thử độc, cả đời đừng mơ tưởng có thể đi ra Độc Vương Cốc.

          Quả nhiên,  giống như suy nghĩ của Âu Dương Liệt, vừa tiến vào  trong cốc một đám già trẻ lớn bé thấy Tiểu Hồng Diệp bộ dáng sợ hãi xinh đẹp đáng yêu liền đối với Tiểu nha đầu vui vẻ  thiện ý,  khi nghe được Tiểu nha đầu chính là do Thiếu chủ bắt mang về, kế tiếp nhìn đến vẻ mặt lo lắng của  ba người theo Thiếu chủ  trong chuyến xuất cốc vừa rồi, tâm trạng đang vui vẻ của bọn họ nhất thời  lâm vào trầm tư.

          “Hồng Diệp, còn không nhanh thỉnh an mọi người.”  Âu Dương Liệt miễn cưỡng nhắc nhở khi nhìn thấy mọi người nhiệt tình vây quanh Tiểu nha đầu..

          “Các vị hảo, ta gọi là Mai Hồng Diệp.”

           Một giọng nói non nớt ngọt ngào vang lên cộng thêm bộ dáng nho nhỏ xinh xắn khuôn mặt xinh đẹp nhu thuận trong nháy mắt chiếm được tâm của mọi người.

        “Tốt lắm, xem cũng xem qua chúng ta cần phải đi.” Âu Dương Liệt dễ dàng đem Tiểu Hồng Diệp ôm lấy, không nhìn đến ánh mắt đang lo lắng của mọi người cất bước đi. 

         “Đây là chuyện gì xảy ra ? Thiếu chủ  từ đâu ôm về một nha dầu xinh đẹp thế này ?” Lão Triệu phụ trách phòng ăn dẫn đầu hỏi trong khi mọi người đang đứng ngẩn ra,  sắc mặt  đang quái dị dần dần biến đen.

          “Không cần hỏi nhiều như thế,  Tiểu cô nương thất lạc người nhà,  ta thấy nàng bộ dáng xinh đẹp đáng yêu nên không cầm được lòng chạy đến gần  nàng  thăm hỏi vài câu, ai ngờ lại khiến cho Thiếu chủ chú ý đến, cứ như vậy kiên quyết dẫn theo nàng trở về, còn nói muốn bắt nàng về để thử độc.” Ngân bà bà lòng đầy căm phẫn ảo não nói,  nếu biết thế thì nàng chẳng bắt chuyện cùng tiểu cô nương.

         “Cái gì ?”  Mọi người cùng lên tiếng, không dám tin những vì vừa nghe vào tai phát ra kinh hô. Chuyện này rất tàn nhẫn, Tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu  như vậy Thiếu chủ lại nhẫn tâm bắt nàng thử độc!   Haiz….Mà Thiếu chủ nhà bọn họ thì có chuyện gì không làm được.

       “Chuyện đã xảy ra như thế nay rồi, chúng ta cũng chỉ có thể tận lực bảo hộ Tiểu nha đầu đó thôi .”

        Kim bà bà trầm trọng nói : “Chúng ta không biết Tiểu nha đầu sau khi bị Thiếu chủ mang về kế tiếp sẽ  xảy ra chuyện gì?  Như chúng ta từ đây về sau phải  cùng nhau cố gắng bảo vệ nàng.”

……………..

          “Các vị chúng ta chạy nhanh kiểm tra các khẩu tỉnh (từ này cũng chẳng hiểu ” khẩu = là cửa như tỉnh là gì ta không hiểu…. “ ), nhất là xà, nhện, rết, bò cạp… Những loại động mang chất  độc trong người cần phải kiểm tra cẩn thận,  trăm ngàn lần đừng cho nhưng động vật này chạy đến gần Tiểu nha đầu, sẽ dọa đến Tiểu nha đầu không tốt lắm.”

         Lão Triệu kêu gọi mọi người cùng nhau phân công tiến hành, bọn họ đã sớm nhìn quen những loại độc vật kì quái trong cốc nhưng Tiểu nha đầu này mới đến vạn nhất bị dọa hoặc là bị cắn trúng độc như thế thật rất phiền toái.

—————————

       Xem ra Ta thấy Tiểu nha đầu mới đến nơi này đã dễ dàng được nhiều người quan tâm đến.

      ” Đứng ở nơi đó làm cái gì ? Còn không nhanh vào đây !”.

         Âu Dương Liệt  đang ngồi trên ghế trong phòng, tự mình rót một ly trà ánh mắt liếc nhìn đến Tiểu nha đầu vẫn còn đang đứng ở  bên cạnh cửa  phòng trợn to hai mắt nhìn mọi thứ xung quanh.

        Bị bất thình lình nghe được tiếng gống Hồng Diệp giật mình khẽ run, cuống quít chạy đến bên cạnh hắn, mấy ngày nay được hắn dạy vỗ nàng đã thấu hiểu.

       “Nơi này là phòng ngủ của ta, về sau ngươi theo ta ngủ ở này!” Âu Dương Liệt vừa lòng nhìn nàng dùng ánh mắt lãnh đạm liếc mắt một cái.

       Tiểu Hồng Diệp nghe vậy hoảng sợ nghẹn họng nhìn trân trối.  Muốn nàng lúc nào khắc khắc đi theo người xấu bên cạnh đã  làm cho nàng thống khổ, hiện tại còn muốn cùng hắn cùng ngủ một phòng!

           Tuy rằng năm nay nàng mới năm tuổi, không hiểu rỏ nam nữ cùng chung phòng,  nàng chỉ biết là nàng thật sự sợ hãi người thiếu niên đang ngồi trước  mắt. Cái miệng nhỏ nhắn lại cong cong  lên nước mắt trong hốc lại chạy ra.

          “Như thế nào ? Rất cao hứng nói không ra lời sao ? ”

           Hàng lông mày rậm của Âu Dương Liệt khẽ nhếch, hiện lên ác ý cố tình trêu đùa nàng.

          Đem nàng mang về  cốc chính là  quyết định nhất  thời,  đến khi dọc theo đường đi có nàng bên cạnh làm Ta cảm thấy thật sự thú vị, càng muốn nhìn xem bộ dáng tức giận không muốn phục tùng lại không dám nói ra của Tiểu nha đầu càng làm cho Ta tâm tình trở nên tốt hẳn lên. Ta muốn nhìn thành quả  trải qua mấy ngày  “Dạy dỗ” của mình xem thử Tiểu nha đầu kia còn dám cãi lời Ta không.

           “Ta không cần.” Nho nhỏ âm thanh kháng nghị.

          Con ngươi đen nguy hiểm nheo lại nói : “Ngươi có gan nói một lại lần nửa.”

            “Ta không cần, Ta không muốn cùng với ngươi xấu ngủ cùng một  phòng ! Kim bà bà, Ngân bà bà, Mạc đại ca …cứu ta……..! ”

           Mấy ngày nay, sáng tối đều đối mặt với người xấu nàng rất sợ hãi, nàng mang tất cả nhũng uất ức bộc phát ra. Nàng vừa kêu  cứu vừa khóc chạy ra ngoài, trước sự tức giận của người xấu.

            Đôi môi hắn cười cong lên một chút, tốt lắm xem ra Tiểu nha đầu vẫn chưa nghe lời còn dám can đảm phản kháng lại!  Để ta cho Tiểu nha đầu người  nhận hiểu ra  bầy giờ ai rốt cuộc mới là Chủ tử của người, nàng tuy nhỏ tuổi như ta không tin nàng không hiểu chuyện ta  phải cho nàng nhớ kỹ nếu không nghe lời Ta sẽ có kết quả như thế nào.

         Một lúc sau, Kim, Ngân bà bà cùng Mạc Ngôn ba người đồng thời xuất hiện ở trước cửa phòng ngủ Thiếu chủ, phía sau Kim bà bà một tiểu cô nương vẻ mặt sợ hãi nước mắt còn chưa khô đang trốn sau lưng.

          “Thiếu chủ, Tiểu Hồng Diệp nàng tuy rằng còn nhỏ, như dù sao cũng là nữ tử thật sự là không thích hợp cùng Thiếu chủ  ngủ chung giường ở chung một phòng.” Kim bà bà một mặt hướng Âu Dương Liệt cầu tình, một mặt dùng tay  trấn an Tiểu Hồng Diệp.

            “Đúng vậy, Thiếu chủ, cho dù Ngài có như thế nào thích Tiểu Hồng Diệp thì hai người chung một giường vẫn là không ổn.” Ngân bà bà cũng đi theo cầu tình  không dự đoán được Thiếu chủ lại an bài như thế. Mọi người trước giờ luôn luôn tôn trọng quyết định của Thiếu chủ nhưng  lần này  không thể nào đồng tình với sự phân phó của Thiếu chủ không thể để Tiểu Hồng Diệp ở cùng một phòng cùng Thiếu chủ, chẳng lẽ Thiếu chủ thật sự thích Tiểu Hồng Diệp sao?

           Mạc Ngôn dù đứng ở bên chưa ra tiếng như trong ánh mắt cũng hiện lên sự không đồng ý.

         “Ai nói ta thích nàng?  Ta quyết định thế nào cần phải thông qua sự đồng ý của các người sao?  Trừ  Hồng Diệp ra, những người khác còn không nhanh đi ra ngoài cho ta.”

 

          “Dạ!”  Ba người liên lui ra sau.

            Để lại Tiểu Hồng Diệp cả người phát run sợ hãi, bọn họ đảo nhìn qua  Thiếu Chủ rồi từ từ rời đi.

          “Ngươi cũng thật thông minh à, còn  biết đi tìm viện binh như bất quá ngươi hiển nhiên đến bây giờ vẫn còn chưa  rõ ràng ở nơi này ai mới là Chủ tử. Bất quá Ta sẽ  không ngại giúp ngươi nhận định thật rỏ ai mới là Chủ tử nơi này.”

           Nói xong, nàng thấy hắn  thình lình đem nàng đề ôm lấy như  lần này nàng ngoan ngoãn ở trong lòng hắn không dám lộn xộn.

            Ta liếc mắt  thấy bộ dáng nhu thuận của nàng vừa lòng đi nhanh đi ra ngoài.

            Hắn ôm nàng đi thẳng một đường ra sau núi, trên đường đi nàng thấy vườn rau,  thấy rất nhiều  kỳ hoa  đang nở rộ, hắn ôm nàng  đi đến chỗ  sâu nhất  trong cốc …

             Nàng thấy phía trước là một cửa động được làm bằng ngọc bích khi đi vào bên trong có rất nhiều cái hang đá lớn dưới hang nhốt nhiểu động vật như xà, nhện, bò cạp, rết … tất cả những động vật đều mang trong mình những chất độc có thể lấy đi sinh mạng người.

        “ Người nhìn xem cho kỹ dưới những hang động đó trong đó chứa những thứ gì ?”

           Âu Dương Liệt vừa nói đồng thời vừa cước bộ  đi đến miệng hang phía dưới chứa xà độc,  cánh tay dùng sức dễ dàng đem một tảng đá đẩy ra một nửa, cố tình làm cho Tiểu nha đầu trong lòng có thể thấy rõ đáy hang có cái gì.

           Tiểu Hồng Diệp cúi đầu vừa thấy khuôn mặt nhỏ nhắn phút chốc trắng bệch sợ hãi hai tay run run ôm lấy hắn, ôm chặt cổ hắn và  đem mặt vùi vào trong lòng hắn hoảng sợ toàn thân phát run.

              Dưới đáy hang có vô số loại xà màu sắc khác nhau  có loại xà máu sặc sỡ, có con đầu vươn cao le lưỡi nhe  nanh múa vuốt nhìn nàng.

          “Mới nhìn liếc mắt  nhìn một cái ngươi liền bị  dọa thành như vậy,  lần sau ngươi nếu không nghe lời ta liền trực tiếp đem ngươi quăng xuống hang  xà.” Âu Dương Liệt đem trong lòng nho nhỏ thân mình làm bộ hướng đến miệng hang qăng  xuống đám xà độc.

                ”  Không cần…… Ta về sau nhất định ngoan ngoãn nghe lời…… Không cần……”

                  Tiểu Hồng Diệp sợ tới mức khóc lên ánh mắt không dám nhìn xuống. Mới vừa rồi liếc mắt một cái đã làm cho nàng thật sâu khắc ở nàng trong đầu, hiện tại hắn lại như vậy dọa nàng hoảng sợ nàng chỉ có thể liều mình cầu xin tha thứ.

              “Về sau còn dám không dám không nghe lời?”

                “Không dám, không dám nữa.”

                Tiểu Hồng Diệp khóc thút thít nghẹn nức nở nói, bộ dáng làm cho người ta nhìn rất đau lòng.

                Chỉ tiếc là Âu Dương Liệt tính cách máu lạnh chỉ không để tâm để vấn đề khác chỉ làm mọi việc để đạt được mục đích, lại mang nàng  đi thăm những nơi này làm nàng  sợ tới mức toàn thân hư nhuyễn, khóc đến  khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng Tiểu Hồng Diệp, nhìn  đến nàng có bộ dáng như thế ta vừa lòng ôm nàng rời đi.

                Tiểu Hồng Diệp toàn thân vô lực bị Âu Dương Liệt ôm vào trong ngực, khuôn mặt tràn đầy nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn ủy khuất nhấp cong cong lên,  nàng rất chán  hắn!

                “Tiểu Hồng Diệp, nghe nói ngươi liên tục làm ba ngày gặp ác mộng, lại cho ta  nhìn một cái, cả người đều gầy.”

               Kim bà bà đau lòng vuốt gò má nàng mới có mấy ngày thế như hai gò má Tiểu nha đầu này đã ốm đi rất nhiều phải kêu lão Triệu nhiều chuẩn bị một ít đồ ăn bổ mới được.

              “Thiếu chủ cũng quá quá đáng, làm sao có thể như vậy dọa Tiểu Hồng Diệp!”

                Ngân bà bà cũng nhịn không được ra tiếng trách phạt Âu Dương Liệt. Xem Tiểu Hồng Diệp bộ dáng làm cho các nàng đau lòng muốn chết.

                  Hai người bọn họ là thừa dịp Thiếu chủ không ở trong phòng chạy nhanh tiến vào an ủi Tiểu nha đầu.

                  Lần trước Thiếu chủ đã hạ lệnh  các nàng cho dù rất  thương Tiểu Hồng Diệp, cũng không dám chọc giận Thiếu chủ.

               “Kim bà bà, Ngân bà bà, ta nhớ cha mẹ ta các vị không thể mang ta rời đi nơi này sao ?”

               Tiểu Hồng Diệp hai mắt mở to nhìn  hai vị bà bà nàng biết hai vị bà bà thật tâm yêu thương nàng,  quan  tâm nàng, Âu Dương Liệt thì lại  hỉ nộ vô  thường thật sợ hãi,  nàng một lòng chỉ muốn nhanh thoát khỏi hắn.

                “Ta rất muốn nhìn thấy người nào có lá gam lớn dám mang nàng rời đi.”

          Một đạo trầm thấp âm thanh nén giận thình lình ở phía sau lưng ba người vang lên, Âu Dương Liệt thân hình cao lớn không biết khi nào xuất hiện ở ba người phía sau, bên cạnh còn có Mạc Ngôn.

                 “Thiếu chủ ngươi đã về rồi!”

               Kim bà bà thầm kêu, khóe mắt liếc qua trách cứ Mạc Ngôn. Tiểu tử này cũng không lên tiếng cảnh báo cho các nàng làm  hại bị  Thiếu chủ bắt gặp. 

             Bị trừng Mạc Ngôn vẫn là duy trì bộ mặt không chút thay đổi.

             “Nếu Thiếu chủ đã trở lại, chúng ta đây cũng không quấy rầy.”

             Nói xong, Ngân bà bà chạy nhanh lôi kéo Kim bà bà rời đi. Cho dù có  đau lòng Tiểu Hồng Diệp như thế nào, các nàng cũng không dám cùng Thiếu chủ đối  mặt  xung đột  bỡi vị Thiếu chủ Độc Vương Cốc không ai dám khinh thường.

              Năm ấy Thiếu chủ nhân mới mười lăm tuổi, Cốc chủ hạ  độc  có thể xem là cao nhân, Thiếu chủ lại càng tinh thông hơn cả Cốc chủ nhớ có một lần, trong cốc có người không biết sống chết dám làm phản, thế là Thiếu chủ giao đấu kết cục chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể của mình ở nháy mắt bị hòa tan. Thấy được cảnh tượng làm cho mọi người kinh hãi  không ngưng phát  run đổ mồ hôi lạnh, từ đấy về sau  trong cốc mọi người đối Thiếu chủ là tâm phục khẩu phục.  Có thể nói Thiếu chủ giết người như vô hình.

                Kim, Ngân bà bà chân trước mới đi, Mạc Ngôn cũng đi theo lui ra, trong phòng lại khôi phục bình thường hai người ở chung khi yên tĩnh.

                “Còn không nhanh lại đây!”

               Âu Dương Liệt nhìn đứng ở ngoài cửa nhìn ba người rời đi, Tiểu nha đầu vẫn còn lưu luyến chưa đi vào phòng không biết tại sao trong lòng ta lại cảm thấy thật không thoải mái .

           “Dạ!” Nàng lẩm bẩm, cúi đầu không tình nguyện vào phòng.

               Tiểu nha đầu thật đúng cứng đầu, xem nàng giờ phút này miệng thì lẩm bẩm, đáy mắt hiện vẻ không phục, tuổi còn nhỏ tiểu tính tình đã như vậy sau này trưởng thành nhất định thực làm người ta đau đầu……

              Khi thấy chính mình nghĩ đến quá xa, ta vội vàng thu lại ánh mắt một lần nữa dừng lại ở trên Tiểu nha đầu. Từ ngày mang  Tiểu nha đầu đi xem xét mấy cái hang độc sau núi, liên tục ba ngày ban đêm nàng đều làm ác mộng, nàng lại  ngủ ở  bên cạnh ta hại ta  không thể ngủ yên, đúng là một Tiểu nha đầu vô dụng.     —>>( ai mang người ta ngủ chung giờ thì chịu đi la trách gì )

                “Ngươi lá gan nhỏ như vậy, làm như thế nào là người của ta Độc vương cốc  .” ——- >> (ai muốn làm độc vương cốc nhân đâu “ bo tay “)

                 “Ta nhớ cha mẹ, ta muốn về nhà.” Tiểu Hồng Diệp hai mắt ửng hồng. Nàng chán ghét nơi này, càng chán ghét  người trước mắt nàng, nàng muốn về nhà, nàng nhớ đến song thân.

               “Câm miệng! Nếu người dám nói cho ta nghe được ngươi muốn về nhà, ta liền đem ngươi quăng xuống hang xà!”

                Ta phiền chán rống to, ta  còn chưa có chơi đã, làm sao có thể để cho nàng đi!  Huống chi tiến vào Độc vương Cốc là người của Cốc , không có sự  cho phép của ta, đừng mơ tưởng có thể rời đi.

               “Người xấu…… Người xấu…… Ta chán ghét ngươi……”

                 Tiểu Hồng Diệp nhịn không được vừa khóc lên. Nghĩ đến chính mình bị hắn cưỡng bắt mang đến nơi này, tìm không thấy cha mẹ, lại mỗi ngày bị hắn bắt nạt , còn động đến liền dọa nàng, nàng rốt cuộc nhịn không được khóc rống lên.

                  “Tốt lắm, xem ra ngươi đêm nay là muốn qua đêm ở hang xà.”

                    Ta bị của nàng tiếng khóc biến thành phiền, gương mặt lãnh khốc hiện lên một chút cười lạnh, mở rộng cánh tay chụp tới, đem nàng ôm lấy đi ra ngoài.

                    “Không cần…… Ta dừng khóc…… Không cần……”

                    Tiểu Hồng Diệp sợ tới mức hai tay nhỏ bé ôm chặt cổ hắn, nước mắt vẫn còn tại trên mặt, tiếng khóc đã  ngừng chỉ còn  nghẹn ngào .

                 “Đây là lần cuối cùng ta cảnh cáo ngươi, ta chán ghét khóc sướt mướt còn không nghe lời ta , lại có lần sau ta tuyệt không thủ hạ lưu tình.”

                  Âu Dương Liệt nghiêm khắc cảnh cáo, trời sinh tính lãnh huyết cho dù là đối nàng  năm tuổi cũng đừng mơ tưởng ta chuyển ý ..

               “Dạ biết.” Nàng ủy khuất mân cái miệng nhỏ nhắn, cố ý đem nước mắt nước mũi hướng hắn trước ngực quần áo lau đi, nho nhỏ trả thù một chút.

               Này tiểu quỷ là cố ý. Con ngươi đen híp lại nhìn hành động của nàng ..

                “Về sau ngươi như  mọi người gọi ta Thiếu chủ không cho phép lại gọi ta người xấu, có nghe  không?”

                “Dạ nghe , Thiếu chủ.” Nàng không tình nguyện thấp nói.

               “Lão Triệu, ngươi còn muốn ở bên ngoài đứng bao lâu?” Âu Dương Liệt con ngươi đen nhíu lại, đột nhiên hướng ra phía ngoài rống to.

                   Lão Triệu bị hắn thình lình hô to tiếng dọa đến thân mình kinh nhảy lên, cuống quít  bưng hai phần ăn trưa  đi vào..

                “Thiếu chủ, Tiểu Hồng Diệp, ta đem thức ăn trưa  đưa tới.”

                    Lão Triệu đem khay thượng thức ăn vừa thơm  để lên bàn, đau lòng liếc nhìn Tiểu nha đầu  mắt vẫn còn lấm lệ. Tiểu Hồng Diệp đi theo Thiếu chủ bên người, xác định sẽ ăn không ít đau khổ, mới đến không vài ngày, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn đều gầy yếu đi xuống, này thiếu chủ thật đúng là nhẫn tâm.

               “Xem đủ chưa ? Ta sẽ không giết Tiểu nha đầu này,  không cần như vậy lo lắng.”

               Âu Dương Liệt lạnh lùng nói . Thật sự là kỳ quái, bọn họ Độc vương cốc nhân khi nào trở nên như vậy thiện lương như thế ? Vì  sao với tiểu quỷ này mỗi người còn không sợ chết thay nàng cầu tình.

                “Thiếu chủ, Tiểu Hồng Diệp nàng còn nhỏ không hiểu chuyện, Thiếu chủ trăm ngàn đừng cùng nàng so đo.” Lão Triệu kiên trì, mở miệng cầu tình. Trước mắt hắn  thiếu chủ rõ ràng tuy chỉ có mười lăm tuổi, nhưng dướ ánh mắt sắc bén nhin hắn, hắn vẫn là không tự chủ được đổ mồ hôi lạnh.

                “Được rồi, chỉ cần nàng nghe lời, nàng sẽ sống được so với ngươi còn lâu hơn. Còn không mau đi!”

                Âu Dương Liệt không kiên nhẫn quát, đem trong lòng tiểu Hồng Diệp thô lỗ đặt ở ghế.

                Lão Triệu này vừa đi, trong phòng lại chỉ còn lại có hai người, Âu Dương Liệt trừng mắt nhìn nước mắt chưa khô Tiểu Hồng Diệp liếc mắt một cái nói:“Còn không mau ăn! Ta cũng không muốn cho người ta nói ta ngược đãi ngươi.”

                Những người này thật đúng là quan tâm này tiểu quỷ. Nhìn trên bàn kia đều là thức ăn bổ cho tiểu qủy này .

               Tiểu Hồng Diệp nghe lời ăn vội ăn. Lão Triệu thấy nàng yểu nên nấu canh bổ cho nàng, chỉ cảm thấy hương vị độc đáo, thập phần ngon dể uống, làm cho nàng nhịn không được một hơi đem kia bát canh uống hết  hoàn.

             “Dể uống lắm sao ?”  Gương mặt tuấn khốc cười đến không có  ý tốt, giống như quan tâm hỏi.

             “Dể  uống.”

             Tiểu Hồng Diệp để chén canh xuống,  vẫn còn lại một ít canh nàng đang uống, ngẩng đầu nhìn đến nụ cười  quỷ dị, cảm thấy bắt đầu lo sợ bất an đứng lên.

            “Nếu thích uống vậy uống nhiều một chút, dù sao xà ở Độc Vương Cốc rất có nhiều,  cho ngươi  uống bao nhiêu bát xà canh đều không có vấn đề.” Âu Dương Liệt lạnh lạnh nói, con ngươi đen tràn ngập ác ý, vừa lòng nhìn nàng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch.

            “Ác!” Tiểu Hồng Diệp hoảng sợ bịt miệng, rốt cuộc khống chế không được lao ra ngoài cửa, khom người ở cửa  phun đặc phun đứng lên.

            “Ai, ngươi cứ như vậy toàn nhổ ra, thật sự là  phụ  công  cùng ý tốt của  lão Triệu  à.”

             Phảng phất ngại nàng phun không đủ thảm bát xà canh này, uống lên đến miệng, hương vị quả thực độc đáo ngon, lão Triệu tay nghề thật là cao.

            Tiểu Hồng Diệp thống khổ vỗ về ngực, chỉ cần nhất nghỉ  đến nàng vừa  uống xong đúng là xà canh, đáy lòng luôn sợ hãi sự sợ hãi cơ hồ phải nàng bao phủ, làm cho nàng nhịn không được chảy như điên, mãi cho đến rốt cuộc phun không ra gì , thế này mới cả người xụi lơ. Mà phía sau truyền đến cười mỉa, giống như ở của nàng miệng vết thương thượng tát muối.

             Nàng trong lòng càng chắc chắc nghĩ: Nàng chán ghét cái kẻ này !!

              Ở nàng năm tuổi, bị bắt đưa đến Độc Vương Cốc, mà người bắt nàng  năm ấy cũng chỉ là một Thiếu nhiên mười lăm tuổi, nàng hoàn toàn bị hắn tính khí  hỉ nộ vô thường ác liệt của hắn khống chế.

     

9 responses »

  1. moi chuong 1 da thu vi roi, thanks ban!

    Phản hồi
  2. co ve hap dan hihihi
    thanks

    Phản hồi
  3. thanks bạn nha, thú vị lem’. N~ chương sau chắc cũng thú vị lắm đây.

    Phản hồi
  4. ôi , thương Hồng diệp quá

    Phản hồi
  5. cảm ơn bạn nhiều, bạn dịch hay lắm. ^^!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: