Dòng thông tin RSS

Monthly Archives: Tháng Ba 2012

Chương 8.2 Nhị Thủ Vương Phi


Hỉ Quý nghe vậy, miệng hả to đến cái bát có thể để vào.

“Đây là cái thái độ gì!” Ta sẳng giọng ánh mắt chiếu hình hắn, bước vài bước về phía trước quay đầu lại  hỏi:

“Vậy ngươi nói xem, vì sao lại có nhiều người  không thích Gia?”

Thì ra Ngài còn biết có rất nhiều người chán ghét Ngài a ──

Hỉ Quý điều chỉnh một chút giọng, tuy rằng không hiểu được Tam gia hỏi vấn đề  này có ý gì ? Suy nghỉ một lúc uyển chuyển nói: “Chuyện này chắc là do ông trời đố kị người tài nên những người bình thường đâu thể nhìn ra được sự tài trí vô song nổi trội xuất sắc hơn người của Ngài! Ngài chính là hạc lạc trong trong bầy Gà, đáng tiếc người khắp trong thiên hạ bọn họ đều là con gà nên không thích Ngài cũng bởi vì Ngài quá thông minh kiệt xuất hơn bọn họ nên bọn họ không thể nhận ra được mới có thái độ như thế đối với Ngài!”

Ưhm!.. Nói rất có đạo lý, đùng như ta nghĩ.”  Ta lại lấy ra cây quạt phẩy phẩy. “Vậy ngươi nói nói, Vương phi là hạc hay là gà?”

Vừa nghe đến Hỉ Quý như cảm nhận như đang bị ngũ lôi đánh trúng người, hận chết chính mình học thức nông cạn không biết dùng từ để giờ không biết nên trả lời thế nào cho hợp, lắp bắp cả buổi, ngây ngô cười trả lời: “Vương Phi tao nhã bất phàm như thế Vương Phi không chỉ là hạc, mà còn là hạc rơi vào phàm trần.”

Hỉ Quý gian nan duy trì ngây ngô biểu tình tươi cười.

“Nói như vậy, Vương phi có rất thích hợp ở cùng gia không? Nàng bình thường có thể hiện những cử chỉ gì mà ngươi cho rằng đó là những cử chỉ đối Gia  coi trọng?”

“……”

Muốn tìm ra Vương Phi coi trọng những hành động của Tam gia  đã thực không dễ dàng, bầy giờ Gia còn kêu chính mình kể ra thật là khó khăn à!

Hỉ Quý cúi đầu che dấu sự thống khổ, bỗng nhiên tâm soi sáng, thật đúng là tìm được manh mối rồi.

“Vương Phi từng gặp nô tài hỏi thăm quá Gia yêu thích những gì, muốn nghe nô tài kể những chuyện trước kìa của Gia thái độ của Vương Phi thật chân thành chăm chú nghe nô tài noi về Gia!  Hành động này tuyệt đối có thể chứng minh Vương phi rất coi trọng Gia !”

Ta vừa lòng nở nụ cười, ngẫm lại sức quyến rũ của mình quả nhiên Đổng Phi Hà cũng không có khả năng cưỡng lại, cho dù trong lòng nàng có Lưu Thuận Nghiêu như ta khẳng định chỉ cần nàng ở lâu bên cạnh ta, ta sẽ làm cho nàng trong lòng chỉ có ta, càng nghĩ đến quyết định của mình càng làm cho ta tâm tình dễ chịu, thân thể của nàng tâm nàng nhất định sẽ chậm rãi bị ta thần phục, vì ta mà lay động, vì ta mà chết, toàn tâm toàn ý yêu ta!

 Hôm nay, ta cảm thấy thật cao hứng .

Ta đã để ý đến nàng, làm sao có thể cho phép nàng không yêu ta!

 “Hỉ Quý! thưởng cho ngươi.” Ta cao hưng, lấy ra ngọc bội cao quý mang trên người quăng cho Hỉ Quý.

“Thuận tiện thông báo cho người trong phủ, hai cái canh giờ đừng đến quấy rầy, Gia cùng Vương phi có nhiều việc bề bộn cần phải làm.”

“Dạ……”

Hỉ Quý nghe xong Gia nói vận động đầu óc suy nghĩ  “Có việc phải làm”  Đây là việc gì trọng đại? Nhìn đến thân ảnh hưng trí bừng bừng phong tao của Gia liền suy đoán được chắn là Gia lại sắp đi ép buộc gây khó dễ cho Vương Phi rồi!

Thu lại tâm Hỉ Quý yên lặng trong lòng cầu nguyện ── Vương Phi, xin Ngài hãy tự bảo trọng a!

Ứng Trị mấy ngày nay không biết là ở phát bệnh tình gì?

Rõ ràng bận rộn  chính sự như lại không tha  nàng luôn có thời gia quấn quít lấy nàng.

Ban đêm liên tục không ngừng kích tình, hừng hực khí thế, cháy sạch của nàng sức lực nghĩ đến nàng ngượng ngùng thẹn đỏ mặt.

Ban ngày trong thư phòng một tay xử lý công vụ, một tay ôm nàng, miệng còn ngâm nga một thơ tình của Ứng Trị cho nàng sáng tác càng hại nàng không ngừng ngượng ngùng thẹn đỏ mặt.

Ứng Trị nhiệt tình, nàng thì e thẹn đến dở khóc dở cười, nhưng không phiền, bởi vì nàng cảm giác được sự chân thành của Ứng Trị.

Từ khi quyết định cần phải đối với chính mình tốt một chút, nàng cũng mở lòng, cảm nhận được rất nhiều đều trước kia nàng không có hiểu đến, bao gồm cả tính tình ngạo mạn của Ứng Trị, kỳ thật bên trong vẻ kiêu ngạo ấy ẩn chứa một nội tâm.

Nàng không hề cố chấp bài xích Ứng  Trị,  nàng bắt đầu tích cực tìm kiếm những điểm tốt những ưu điểm của Ứng Trị.

Đạo phu thê, nàng đã học được rất nhiều, cần phải thuận theo luôn phải lại thuận theo, không thể hoài nghi thuận Trượng phu của mình.

Như giờ nàng lại dễ dàng mở miệng quở trách Ứng Trị, mà Ứng Trị lại không để tâm đến những hàng vi của nàng không bắt buộc nàng phải thuận theo ý của Ứng Trị.

Hai người chung sống cùng một chỗ, nàng có thể phê bình Ứng Trị, phản đối hành động Ứng Trị, kiên trì lập trường chính mình, đây là những hành động mà trước kia  nàng nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Lúc trước nàng thích Lưu Thuận Nghiêu, nàng từng đã nghĩ mình sẽ chấp nhận vì đối phương chịu ủy khuất.

Nhưng nay đối đãi Ứng Trị, nàng không cần miễn cưỡng mình.

Ở cạnh Ứng Trị, nàng một ủy khuất cũng không có,  trong lòng nếu không thoải mái cũng sẽ nhanh chóng tiêu tán, hai người dần dần không hề chán ghét nhau.

Nàng thích cuộc sống phu thê như vậy, nàng càng ngày càng đối với chình mình càng tự tin .

Sáng sớm, nàng mang tâm tình ấm áp giống những tia nắng sáng tươi sáng.

Nàng mặc vào xiêm y, nghĩ Ứng Trị đã qua mấy ngày cũng chưa từng đá nàng xuống giường, trên mặt không tự giác mỉm cười, nàng đẩy ra cửa sổ, nhìn đến hoa có dạt dào sức sống trong lòng vô cùng thoải mái.

“Vương phi, có khách cầu kiến.” Hạ nhân đi đến cạnh cửa bẩm báo.

“Ai?”  Nàng rất kinh ngạc, gả cho Ứng Trị lâu như vậy, cho tới bây giờ không có người chủ động đến bái phỏng nàng, hôm nay sao tự nhiên xuất hiện. Đúng là hiện tượng lạ à!

Hạ nhân nói, người tới tự xưng là Mông Cổ công chúa.

Nàng nghe xong, càng thêm ngạc nhiên!

Lúc trước ở Lưu gia, nàng cùng Mông Cổ công chúa cho dù ở cùng một mái nhà như cũng rất ít gặp mặt, hiện tại đã rời đi, đối phương đến tìm riêng nàng có ý gì?

Nàng không thích cùng đối phương tán gẫu, nhưng nếu không gặp đối phương, lại có vẻ chính mình làm cao.

“Mời nàng vào.” Nàng một bên phân phó hạ nhân, một bên đi đến đãi sảnh đối tiếp Mông Cổ công chúa.

Một lát sau,  hạ nhân dẫn Mông Cổ công chúa tiến vào đãi sảnh.

“Vương phi.” Công chúa bộ dáng diễm lệ, trên mặt vĩnh viễn mang theo nụ cười xinh đẹp.

Nàng bình tĩnh nhận lễ của Mông Cổ công chúa rồi cũng lễ phép đáp lễ lại nàng ta, phát hiện chính mình từ nội tâm phát ra ý cười.

Lần này, gặp lại nàng ta, tâm tình của nàng đã rất bình thản không ghen tị, không để ý, nàng vui vẻ hỏi:

 “Có chuyện gì?”

Nàng cùng công chúa đi đến một cái bàn tròn mà thường ngày nàng cùng Ứng Trị thường xuyên đến dùng cơm, nàng nhưng lại thất thần ……

Hiện tại thời gian còn sớm, không biết hôm nay đầu bếp làm món gì để thỏa mãn khẩu vị của Ứng Trị? Hay là tự chính nàng động ra tay?

“Không biết Vương phi có biết không, Lưu gia gần nhất có việc phiền toái ?”

Nàng nghe Mông Cổ công chúa hổi ngẩng người thu lại tâm,  thì ra lần này Mông Cổ công chúa đến là có ý đồ nhờ vả cần nàng giúp đỡ.

Vô luận là Ứng Trị hay là Đổng gia nàng địa vị quyền thế tại trong triều đều cao hơn so với Lưu gia, nếu Lưu gia có khó khăn, xem ở qua lại tình nghĩa trước kia cũng nên rat ay tương trợ nên nàng lại hỏi:

 “Xảy ra chuyện gì?”

“Trong nhà có người chiếm đoạt đất đại của dân, nghe nói còn bức đến làm chết người, nhưng loại sự tình này kỳ thật quan lại thường hay làm, chẳng qua dùng thủ đoạn khác……”

Nàng vừa nghe đến bức đến người phải chết, trong lòng lập tức bắt đầu mang ý  rút lui.

Mông Cổ công chúa thổ thẹn tiếp tục nói: “Vốn không có gì, nhưng Vương gia đem sự tình làm lớn, trình lên Hoàng Thượng, kết quả sự tình liền nên nghiêm trọng, Hoàng Thượng bắt đầu coi trọng chuyện này, nói muốn vì dân nghiêm trị những người có hành vị phạm tội ỷ vào thế lực áp bức dân chúng, đầu tiên sẽ giết gà dọa khỉ, như sau lại liện lụy đến những trượng bối làm Lưu Gia bây giờ trong ngoài chạy loạn nháo loạn thành đoàn.”

“Ta không hiểu.” Nàng hiểu được nhà nàng Tam Vương Gia đưa tấu lến Hoàng Thượng, nàng biến sắc mặt.

Đổng gia  nàng có quyền thế cũng không từng ức hiếp lương dân, từ nhỏ nàng được Phụ thân, mẫu thân dạy đạo làm người đồng thời nàng cũng được đọc rất nhiều sách cần phải tôn trọng người khác, cho nên Lưu gia phạm hạ lỗi sự nàng cũng không tán thành, thật đúng là không muốn nhúng tay vào.

“Kỳ thật trước đây Thuận Nghiêu cùng vài bằng hữu cùng Gia có xảy vài chuyện ra chuyện, việc này chỉ là việc khá nhỏ đều là do Tam Vương Gia cố ý làm thành lớn. Hôm nay ta đến muốn xin Vương phi đối với Tam Vương Gia nói tốt vài lời xin Tam Vương Gia giơ cao đánh khẽ, phóng khoáng khoan dung một chút.”

Nàng nhìn đến ánh mắt Mông Cổ công chúa tha thiết khẩn cầu, nàng nghĩ muốn  cự tuyệt như lại không nở mở miệng:

 “Quốc có quốc pháp, việc này, Tam Giag cũng không phải làm được chủ.”

“Không…Không…Nghe nói sự việc lần này  Hoàng Thượng giao toàn quyền cho TamVương Gia xử lý .”

“…… Ta không thể xin Tam gia phóng khoáng xử lý, dù sao Tam gia cũng vì dân mà trừ hại đồi lấy lại công bằng cho dân, nhưng là ta sẽ khuyên Tam gia xử lý lưu tình, về phần Tam gia có thể hay không nghe ta, ta không thể cam đoan.”

Nàng tâm tình mâu thuẫn, Lưu Gia đã làm sai cần phải chịu phạt như nàng thực hối hận gặp Mông Cổ công chúa, nàng nhìn đến ánh mắt cầu xin của nàng ta chính mình không thể nhẫn tâm thôi thì đáp ứng tương trợ vậy!

“Vương Phi chịu giúp đỡ thì tốt rồi, Vương gia nhất định sẽ nghe Vương Phi nói ; Thuận Nghiêu nói, Vương gia sở dĩ làm ra chuyện này, đều là bởi vì Luận Nghiêu cùng bằng hữu đang sau lưng Vương Phi bình luận trong lúc đó có nói ra vài lời khó nghe đối vời Vương Phi, vừa vặn bị Vương gia nghe thấy được.”

Nàng cứng họng, có điểm không thể tin được, nỗi lòng vì thế hỗn loạn.

“Xin Vương Phi độ lượng, bất kể như thế nào chỉ là do Thuận Nghiêu cùng các bằng hữu nói lỡ lời, cầu mong Vương Phi đừng trách. Tam Vương Gia hành động như thế chứng tỏa Tam Vương Gia nhất định rất yêu Vương Phi chỉ cần Vương Phi lên tiếng chắc chắn sẽ thành  công”

Nàng thiếu chút nữa bị Mông Cổ công chúa vì muốn giúp đỡ trượng phu mà  khoa trương múa mếch làm cho tức cười ── Nàng cùng Ứng Trị dây dưa ngay cả chính nàng đều không rõ, người bên ngoài dựa vào cái gì nhận định Ứng Trị yêu nàng yêu?

“Thuận Nghiêu kỳ thật cũng thực quan tâm Vương Phi, như Thuận Nghiêu không có điều kiện đến……”

 Mông Cổ công chúa cười nói về Trượng phu, hành động ngô ngữ của nàng phảng phất  muốn nói lên tâm tư của Lưu Thuận Nghiêu.

Mông Cổ Công chúa vừa nói vừa quan sát Đổng Phi Hà thần sắc,  nhìn sâu vào ánh mắt Đổng Phi Hà, nàng muốn theo từ trong ánh mắt từ trên sắc mặt Đổng Phi Hà  tìm ra một đáp án ── Chứng thật nàng ta có phải thật sự muốn rời xa Lưu Thuận Nghiêu không?

Nam nhân kia là Trượng phu của người khác nghĩ như vậy,  nàng càng kinh ngạc  hiện tại nàng chẳng có một tia khổ sở nào.

“Ta rất khá, so với ở Lưu gia tốt hơn nhiều, thay ta chuyển lời hỏi thăm đến hai vị Trưởng bối.”

Nàng không muốn cùng Mông Cổ công chúa nói chuyện phiếm nên uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách.

Nàng phát hiện ra công chúa không thích nàng, mặc kệ đối phương cười thật ấm áp, cũng không che dấu được đáy mắt chán ghét nàng, nàng không cũng không có tâm tình lãng phí khí lực cùng nàng ta giải hòa.

Tiễn bước Mông Cổ công chúa, nàng như là thoát khỏi một đại phiền toái, cả người thoải mái.

Cho tới bây giờ nàng mới phát hiện, kia đoạn ân oán tình sầu kia, nàng rốt cục không chút nào tiếc nuối buông xuống.

Lưu gia như thế nào, bọn họ phu thê làm sao?  Chuyện bọn họ hoàn toàn cùng nàng không quan hệ , nàng bỗng nhiên cảm thấy thật cao hứng.

Cho tới bây giờ nàng mới hiểu biết cái gì là tự do, đó là lòng của nàng không hề bị trói buộc, không cần lại vì những người không đau yêu mà dao động.

Có lẽ nàng nên cảm ơn Ứng Trị, lúc trước nếu không có Ứng Trị ra tay, có lẽ hôm nay nàng còn đang Lưu gia còn nhìn thấy Trượng phu cùng người khác yêu nhau, chắc nàng vẫn còn ép chính mình nhẫn nại rồi nước mắt không ngừng rơi, còn  ở trước mặt mọi người cười như trong lòng đau khổ triền miên.

Mặc dù trước đây đối với nàng rời đi là thống khổ, vạn phần gian nan khó khăn như thời gian trôi qua đi nàng càng thấy đó chính là quyết định đùng.

Nàng rốt cục hiểu được cái gì là buông, cùng với thu hoạch sau khi nàng buông tay……

Không chỉ vui vẻ nàng con muốn tìm đến người cùng nàng chia sẽ giờ phút sung sướng này, mà nàng  người đầu tiên nàng nghĩ đến, chính là Ứng Trị.

Ứng Trị ngạo mạn, hắn soi mói, hắn rầy rà, hắn thích chọc người như vào giờ phút nàng bi thương nhất trong cuộc sống, hắn ra tay giúp nàng, tuy rằng hắn có nhiều khuyết điểm, như cùng hắn chung sống từ từ hắn đã thay thế hết thảy hình bóng của Lưu Thuận Nghiêu trước kia chiếm lấy lòng nàng chiếm lấy cuộc sống của nàng.

Hiện tại, nàng theo bóng ma Lưu gia hoàn toàn biến mất đi trong tâm nàng như bước tiếp theo nàng lại vào lòng bóng ma Ứng Trị, nàng không nghĩ phải rời khỏi hắn, nàng ở cạnh hắn nàng muốn học để đối phó hắn.

Không nên né tránh Ứng Trị, làm cho nàng học được bài học không nên dễ dàng  lùi bước trước những khó khăn, đều nàng làm nàng trưởng thành lên rất nhiều và trong cuộc sống sau này rất cần thiết để đối phó hắn.

Nàng khóe miệng giơ lên, lúm đồng tiền ôn nhu, giống như một đóa hoa kiều diễm đung đưa trong gió.

“Hỉ Quý.” Nàng triệu hồi hạ nhân.

“Vương phi có cái gì phân phó?”

“Đi đến phòng bếp phân phó đầu bếp chuẩn bị nguyên liệu vài món Vương gia thích ăn, hôm nay ta xuống bếp, bọn họ không cần làm.”

Hỉ Quý nhận lệnh rời đi.

Nàng tâm tình thư sướng tiêu sái đi hướng phòng bếp, trong lòng bắt đầu mong chờ đến thời gian  Ứng Trị về  phủ, nàng muốn lập tức thấy  được Ứng Trị.

 

Chương 8.1 Nhị Thủ Vương Phi


 

Hôm nay, ngày đầu tiên ta vào triều phục chức sau những ngày được nghỉ phép do kết hôn, ta có chút không yên lòng, cùng Đổng Phi Hà cùng nhau vừa trải qua những ngày du ngoạn, ta cực kỳ vui vẻ dạo chơi khắp nơi vui đùa tựa như đứa nhỏ giờ không thể thu tâm trở về.

Bây giờ không có nàng ở bên cạnh, ta tâm lại luôn mênh mang suy nghĩ về nàng, không biết hiện giờ nàng đang làm cái gì? Nàng có nghĩ đến ta không?

Nàng quả thật luôn mang đến cho ta rất nhiều điều ngạc nhiên hiếu kì, mới đầu ta lập ra kế hoạch cưới nàng về để dạy dỗ cho nàng hiểu được dám đến trước mặt ta từ hôn phải trả giá như thế nào! Như từ khi cưới nàng về, cùng nàng  ở chung một chỗ thì kẻ bị dạy dỗ ngược lại biến thành ta.

Ta nghĩ đến càng thấy không thích hợp, ta chính là một nan nhân có tấm lòng rộng phi thường rộng lượng à, nhưng thê tử biểu hiện vẫn luôn muốn dạy dỗ ta điểm này ta càng nghĩ càng cảm thấy chính mình giống như bị nàng chiếm tiện nghi à!

Đổng Phi Hà đối hạ nhân hay người ngoài đều thập phần hữu hảo khách khí, cho dù nhìn đến ven đường khất cái, ánh mắt của nàng cũng luôn ôn hòa, nhưng khi đối đãi ta ── Trượng phu của nàng, nàng cố tình phi thường không khách khí không ôn nhu ngược lại luôn muốn làm trái ý ta….Haiz!

Nào là trừng mắt, la rống, nhéo, cắn, luôn vươn nanh múa vuốt, không chút nào ôn nhu, tuy rằng ta thích cô nương hoạt bát có cá tính, nhưng cũng không hi vọng nàng lại đối xử với ta như thế! Tại sao nàng chỉ đối đãi với ta đặc biệt như vậy?

Chẳng lẽ đây là đặc thù một loại tình cảm chỉ có thể dùng đến người thân cận bên mình phát tiết sao?

Chẳng lẽ ở lòng nàng trong mắt nàng, ta là một người có vị trí quan trọng nên nàng dùng đặc biệt phương pháp đối đãi ta sao?

Ta thực nghi hoặc, phát hiện chính mình đã không có khi dễ đến Đổng Phi Hà, ngược lại còn bị nàng mang ra chỉnh sửa, nàng càng ngày càng biết cách uy hiếp ta à……

Tệ nhất! Ta bị nàng khi dễ lại không thấy chán ghét nàng.

Chẳng lẽ ta thích nàng,  ta thích nàng đến mất đi lý trí rồi sao?

 Ta kinh hãi phát hiện chính mình quả thật đối Đổng Phi Hà hết thảy cũng không chán ghét, cho dù mỗi ngày lặp đi lặp lại một trăm lần khuyết điểm của nàng, ta vẫn sung sướng khi được ở cùng nàng. Đây không phải là những biểu hiện thích một người khác phái sao?

Chính vì thế! Ta cảm thấy thực buồn bực .

Bởi vì ta cảm giác được Đổng Phi Hà đối ta không có cuồn dại yêu thích……

Ta đương nhiên không hoài nghi sức quyến rũ của chính mình, ta chỉ hoài nghi Đổng Phi Hà sức phán đoán, ta biết nàng không thông minh bằng ta, cho nên mới có thể không biết những điểm tốt của ta.

Hiện tại biết chính mình đối nàng phải trả giá không ít tâm huyết, mà nàng lại không xem được những mặt tốt của ta. Hừm!…Hừm!… Ta sẽ không thể dễ dàng tha thứ cho nàng!

Trước đây ta đã sớm quyết định phải làm cho nàng khăng khăng yêu thương ta, đến nay ta vẫn còn chưa thu được kết quả tâm lại giao cho nàng hì…hì.

Kế tiếp ta nên phải làm như thế nào đây?

“Có việc dâng tấu, vô sự bãi triều.” Thái giám cất vang tiếng thay Hoàng Thượng.

“Nhi Thần xin dâng lên tấu chương!” Ta lấy lại tinh thần, thu thập lại nỗi lòng.

Lưu Thuận Nghiêu ánh mắt đại biến cùng sắc mặt bạch phếc nhìn Ứng Trị.

Ta cười xấu xa ── Tuy ở tiệm cơm, Đổng Phi Hà để cho Lưu Thuận Nghiêu cùng đám người kia có thể bỏ chạy nhưng hehe…Cho dù bọn hắn có trốn thoát được một lúc cũng không thể trốn thoát được cả đời, ta đã ghi lại kỹ trong trí nhớ danh sách tên tuổi vị địa quan chức trong triều của đám người ngày hôm ấy. Thôi thì hãy từ từ chờ xem ta xữ lý!

Nhìn đến trong triều sắp có một trận phong ba ta tâm tình sung sướng, thần trí minh mẫn.

Vừa rời đại điện, thấy được người do mẫu thân phái tời truyền lời muốn ta đi đến Vinh Phi cung một chuyến.

Haiz..haiz..! Chắc là do những tay mắt của mẫu thân trong triều báo cáo lại với mẫu thân nên đã biết được chuyện vừa rồi ta dâng tấu chương mới cho người đến truyền muốn gặp ta !

Quả nhiên như Ta phán đoán, vừa bước vào cung Vinh phi đã liên nghe được lời chất vấn chào hỏi ──

“Ngươi hôm nay muốn tạo ra chuyện gì ?”

“ Nhi thần dạy bảo vài cái quan lại, mẫu thân tin tức thật linh thông, chuyện mới vừa xảy ra liền đến tai mẫu thân như xin mẫu thân đừng vướng bận tâm chỉ là vài chuyện vặt thôi! Dù sao cùng chỉ có liên quan đến chính vụ không có liên quan đến hậu cung mẫu thân vẫn không cần phải can thiệp.”

Ta chỉ muốn dạy bảo Lưu gia cùng Lưu Thuận Nghiêu bằng hữu một chút mà thôi!

Ta sẽ chờ. Chỉ cần đám hạ quân đó đi sai một bước ta sẽ kiểm tra, thu thập chứng cứ phạm tội của bọn họ cho bọn họ hiểu thế nào là Tam gia! .

Hôm nay ta trước đùa một chút, thu được kết quả cũng không tệ.

Có bản lĩnh bọn họ cả nhà đều ngoan ngoãn làm người tốt, nếu không chỉ cần có một người làm chuyện xấu, ta liền cho bọn họ xem Tam gia ra tay như thế nào!  Đừng nói tai sao cửu tộc đều sẽ bị xui xẻo!

“Phụ hoàng ngươi đã quyết định, hai ngày sau sẽ ban chỉ cho ngươi rời đi.” Dù sao quản không được con, Vinh Phi cũng không dám hi vọng xa vời, buông tha  khuyên bảo!

 “Trước khi rời đi, ngươi tốt nhất vẫn nên an phận một chút,  để giúp cho đê đệ ngươi sau này nắm vững quyền lực không bỡi vì ngươi liên lụy, thời gian sau ngươi không ở Kinh Thành như vẫn còn đệ đệ ngươi xem như cũng còn lại một chút quyền lực……”

“ Dạ!.. Nhị thần hiểu.” Hoàng Thượng cũng từng bí mật cùng ta nói đến việc này!

Ta đối với Kinh thành vẫn chưa thực có thể nói là lưu luyến, trời đất bao la,  vào bản lĩnh của Tam gia ta tìn rằng cho dù đi đến bắt cứ nơi nào vẫn sinh sống tốt. “Nhi thân còn có chút sự cần chuyển giao, muốn xử lý, ít nhất còn phải mười ngày nửa tháng mới đi được, không cần gấp.”

“Ưhm……” Một khi con đi đến đất phong, nếu gặp mặt rất khó khăn, Vinh phi không biết nên cao hứng, hay là nên sầu não?

“Ngươi cùng Phi hà sống chung như thế nào?”

Nghe mẫu thân hỏi khiến cho ta trầm tư hồi lâu, ta nói không nên đáp án, tuy rằng ta cùng Đổng Phi Hà trải qua cuộc sống những ngày qua tuy rằng mỗi một ngày ta đều phát hiện ra bản tính mới mẻ của nàng như…..

Ta lớn như vậy, rất ít để ý đến một người, nay không chỉ để ý Đổng Phi Hà mà còn tưởng nhớ nàng, thậm chí còn so sánh cùng Lưu Thuận Nghiêu, ta nghĩ đến càng phiền chán.

“Nhi thần nghĩ nàng vẫn nên ôn hòa, hiền thục, văn nhã một chút mới tốt.”

“Trước kia cho tìm ngươi những cô nương có tính tình ôn nhu ngươi nói không cá tính, còn không bằng ôm một cây  khúc cây, một mộc đầu. Hiện tại gặp Phi Hà, có lẽ chắc ngươi cũng đã hiểu cuối cùng cưới vợ nên chọn một người ôn nhu tốt hay một người có cá tình mới tốt?”

“Vấn đề này!..Nàng rất có cá tính à.”

Ý Nhi thần là,  Đổng Phi Hà không đủ ôn hòa, hiền thục, văn nhã a!

Vinh Phi ngẩn người, suy nghĩ cẩn thận ẩn ý trong lời nói của con một lúc sau liền trợn mắt há hốc mồm hỏi: “Cô nương ôn thuận như vậy người còn không vừa lòng? Ngươi muốn đăt ra tiêu chuẩn tới trình độ nào?”

“Nhu thuận gì ? Nhu thuận cho người khác xem, cũng không phải đối ta nhu thuận thì có hữu dụng sao?

Đổng Phi Hà đối người mọi thật cẩn thận, đối ta chẳng kiêng nể gì, ta là thích hoạt bát cô nương như cũng không muốn chịu ngược đãi à!

 “ Mẫu thân đừng nhìn nàng bề ngoài ôn thuần, liền cho là nàng bản tính như thế, kỳ thật nàng không như thế.”

Vinh phi cười nhạt, cùng con mình cùng một chỗ, cây cối cũng sẽ tự thiêu đốt  rừng rậm cũng sẽ có đại hỏa.

“Ngươi nếu chán ghét nàng, về sau tuyển thêm nữ nhân khác là được, bất quá trên đời này muốn tìm một người thích ngươi, phỏng chừng còn khó hơn so với  mặt trời sẽ mọc từ hướng tây….”

“…… Cũng không phải chán ghét nàng” Ta tâm từ cảm thấy thật phức tạp.

Đổng Phi Hà tính tình tuy bị phá hư, ta cũng không để ý, ta biết nàng sẽ không đùa giỡn thủ đoạn, so với những người bề ngoài khúm núm, như bên trong tâm dạ độc ác hãm hại người. Đổng Phi Hà đáng được ngợi khen .

Ta không cam lòng chình là, nàng đối ta không tốt như khi nàng đối Lưu Thuận Nghiêu trước đây!

“Như thế nào? Hay là ngươi đã yêu nàng ?” Vinh phi nhìn đến thần sắc không được tự nhiên của con kinh ngạc đánh giá, nàng nhìn thấu được lòng con, nàng biết con rất coi trọng Đổng Phi Hà.

Cái gì yêu, đó chỉ là suy nghĩ của các cô nương. Nhi thân thân là một lại là một vương gia vai mang nặng chuyện quốc gia đại sự không có tâm để ý đến những chuyện vất như vậy!” Ta lấy ra cây quạt, tiêu sái phẩy phẩy.

“Tranh trên quạt sao nhìn sao quen quen mắt?”

 Vinh Phi phát hiện trên mặt quạt vẽ một gia nhân thanh tú nàng nhìn chăm chú nhìn phát hiện chẳng phải họa Đổng Phi Hà sao!

Còn có ấn kí của con mình, con nàng mang Đổng Phi Hà họa thành rất nhu hòa xinh đẹp sinh động, làm nàng muốn cười như cố nén không cười khi nhớ đến những lời mạnh miệng xác định vừa rồi của con.

Ta lập tức thu hồi cây quạt, không nói một lời ── Ta tâm sự chính mình hiểu được là tốt rồi, không có thói quen giải thích cùng người nhà.

Vinh Phi cười ra tiếng “Tốt nam nhi, vai mang nặng chuyện gia quốc, thế mà còn có tâm tư thời gian họa mỹ nhân trong lòng  đến bộ dáng thật sinh động như thế.”

Ta cảm thấy thật mất mặt, phản bác nói: “Cái gì người trong lòng! Chẳng qua là cả ngày ở một chỗ cùng nàng, khó tránh khỏi đem nàng đặt ở trong lòng chỉ vậy thôi.”

“Dấu đầu lồi đuôi! Đều cả ngày cùng một chỗ, không chán, không phiền, còn  đặt ở trong lòng, họa ở cây quạt đi đến đâu cũng màng theo, không phải yêu thích  người ta, lại là cái gì?”

“Nàng là nữ nhân của nhi thần, mặc kệ có thích hay không, nhi thần muốn đối nàng như thế nào liền như thế đó.”

“Ngươi nha! Nếu không phải là Hoàng tử, nhìn xem có ai dám gả cho ngươi?”

Ta vừa nghe, sắc mặt khẽ biến, đột nhiên nghĩ đến Đổng phi cũng là do bất đắc dĩ mới gả cho ta …… Nghĩ nghĩ, ta lại mất hứng .

Đúng nếu ta không phải Hoàng tử, nàng có phải hay không thật sự sẽ không gả cho ta?

Như vậy, hiện tại sao? Nàng có cảm nhận được gả cho ta là của nàng may mắn nàng không?

Vinh phi đã hiểu lòng còn, thấy còn mình thần sắc biến hóa màng đầy tâm sự, giận dữ nói: “Đổng Phi Hà lúc trước gả cho Lưu Thuận Nghiêu, nàng  song thân nàng luôn phản đối, đồng thời cũng có rất nhiều nam tử so với Lưu Thuận Nghiêu rất tốt  đến Đổng gia cầu thân như nàng không để vào mắt chỉ một lòng muốn gả cho Lưu gia, việc  này cũng chính mình nàng không coi trọng thân phân, địa vị quyền thế! Nàng chỉ xem trọng tình cảm chân thành.”

“Nàng thích Lưu Thuận Nghiêu.” Ta tiếp tục sinh hờn dỗi.

“Nếu có một nữ tử có thể chịu được tính tình của ngươi, thương yêu ngươi, cho dù ngươi không phải Hoàng tử người đó cũng sẽ không bao giờ rời đi ngươi, ngươi nhất định phải  biết quý trọng người này. Nếu không có người như vậy, nhưng ngươi gặp được một nữ tử mình yêu thích thì hãy cố nghĩ ra biện pháp làm cho nàng trở thành người như vậy.”

Ta nhìn về  mẫu thân, im lặng một lúc muốn thỉnh giáo nên hỏi:

 “…… Dùng biện pháp gì?”

“Nữ nhân cả đời chỉ có một vị hôn phu, ai cũng không nghĩ muốn mình bị trượng phu bỏ rơi, cho dù trượng phu thay đổi tâm, có những người khác cũng không thể phản bội, chỉ có thể nhận an bài.”

“Ngươi muốn một nữ nhân vĩnh viễn yêu ngươi, ngươi cần phải toàn tâm toàn ý đối nàng, tôn trọng nàng, đối nàng tốt tựa như đối tốt với chính mình.”

Vinh Phi ánh mắt phiền muộn, phảng phất không phải đối với con nói chuyện, mà là nói cho người khác nghe.

“Mẫu thân hi vọng Nhi thần chỉ sủng một mình nàng?” Chuyện này đối với ta không hề khó khăn huống hồ ta cũng không có dư thừa tâm tình đi chú ý nữ nhân khác.

“Không!” Vinh Phi mâu thuẫn nở nụ cười, làm một nữ nhân chính mình trở thành mẫu thân, cũng sẽ yêu cầu con nhiều thê nhiều tử.

 “ Mẫu thân không thể cho con đề nghị gì, nhưng mẫu thân chỉ hi vọng con  không cần giống như nam nhân khắp thiên hạ,  cần phải đối với mọi người thân bên cạnh chiếu cố tốt, chỉ cần con thành tâm đối tốt với bọn họ mẫu thân tin tưởng bọn họ cũng sẽ cam tâm vì con bán mạng.”

Tuy rằng xác thực tính tình Ứng Trị không tốt như dù sao cũng là đứa nhỏ của nàng, nàng làm sao chán ghét được con của chính mình.

Nàng  chỉ cầu mong chi hi vọng tất cả mọi người thương yêu Ứng Trị, nàng mong con mình sẽ tìm được những người có đủ tin cậy làm bạn, sẽ không rơi vào tình trạng bị người phản bội, vĩnh viễn không cần bị thương……

Nàng hốc mắt nóng lên, quay đầu, không cho Ứng Trị thấy nàng rơi lệ.

“Nhi thần làm sao có thế giống như nam nhân khắp thiên hạ? Mẫu thân chẳng lẽ không hiểu được con mình sao? Nam tử bình thường sao có thể sánh bằng Nhi thần!”

“Được rồi, đi thôi, đi thôi! Thấy ngươi ta liền phiền lòng.”

Ta thấy được mẫu thân không muốn nhìn đến mình, tựa hồ cảm xúc không tốt lắm, mặc dù không biết mẫu thân phiền ta cái gì? Như mẫu thân đã muốn ta rời đi ta cũng nên hiểu thuận tuân theo im lặng rời đi.

Trên đường đi ta luôn suy tư những lời mẫu thân nói lòng ta hoảng loạn.

Từ trước ta luôn chuyên tâm chính sự, chỉ thích đấu đá dọn dẹp đối thủ như từ  khi thành thân đến này trong lòng ta từng thời từng khắc đều nghĩ đến thê tử việc  triều chính đối với ta đã dần dần mất đi lực hấp dẫn.

Ta không thể không thừa nhận, chính mình quả thật thực để ý Đổng Phi Hà có lẽ ai cũng không biết, chỉ có chính ta mới hiểu được những khi cùng Đổng Phi Hà ở chung một chỗ tâm ta thật vui vẻ, mỗi ngày đều tinh thần toả sáng, đối  với nàng phá lệ dung túng sủng ái.

Nghĩ đến nghĩ đi cảm nhận ra ta đối Đổng Phi Hà thật tốt quá, đã hoàn toàn khác với ý nghĩ lúc đầu muốn cưới nàng.

Còn nàng thì sao? Nàng cóphải hay không vẫn còn thích Lưu Thuận Nghiêu?

Ta không muốn suy nghĩ lung tung, càng nghĩ càng nhiều nghi ngờ vây quanh ta, làm ta cảm thấy rất khó chịu.

Ta bắt đầu lo lắng! Ta có cần phải ra tay trừ bỏ Lưu Thuận Nghiêu không? Nhưng làm như vậy nói rõ chính mình nhận thua sao? Ta chỉ có thể trừ bỏ tiêu diệt người trong lòng nàng như ta lại không có g năng lực được đến tình yêu của nàng

Ta khinh thường cách làm như thế!

Ta đầy bụng tâm sự, trở lại Vương phủ liền thấy Hỉ Quỷ chạy ra nghênh đón trung thành thật mặt.

 Ta liền hỏi “Ngươi nói, xem tại sao lại có nhiều người không thích Gia?”

Chương 7.2 Nhị Thủ Vương Phi


Nhị Thủ Vương Phi

Tác giả : Hạ Y

Nguồn : TTV_ Convert: Nguyệt Ly.

Edit : Sa La _ lamtyni.wordperss.com

 

Chương 7.2

 

Nàng cùng Ứng Trị đi lên lầu hai chọn một bàn kề cửa sổ, bốn phía đều có bình phong vây quanh, khung cảnh bố trí sạch sẽ tao nhã.

Trách không được lại có danh tiếng vang xa thế, khuyết điểm duy nhất chính là có quá nhiều người nên cách vách  âm thanh  nói chuyện tán gẫu của những vị khách đến dùng bữa đều có thể nghe rõ ràng, nàng ngồi xuống bên phía biên  cửa sổ.

“Thực ầm ỹ.”  Ta thật không kiên nhẫn chịu nổi tiếng vang  ồn ào phát ra từ cách vách bình phong của một đám đại nam nhân.

“Ngài đừng nháo.” Nàng rất sợ Ứng Trị lại gây chuyện, nên tay cần ngay thực đơn đưa đến tay Ứng Trị  thúc giục:

 “Nhanh chọn đồ ăn!”

“Xin hỏi hai vị dùng món gì?” Tiểu nhị cười thăm hỏi, xem phong cách của vị nam tử này tuyệt đối là người khó hầu hạ, như không nghĩ tới nữ tử có bộ dáng ôn nhu trầm tỉnh lại đi cùng một vị nam tử báo đạo.

Ta nhìn nàng, vốn định trách cứ nàng rất vô lễ, lại sợ trách cứ về sau nàng lại trở về bản tính như trước kia, ta sẽ mất đi sự hoạt bát của nàng nên đành im lặng.

“ Hừm…” Thôi thì cứ mở ra thực đơn gọi vài món ăn ưa thích vậy, cách vách lại lên một trận cười vang, làm cho ta muốn im lặng như không thể im lặng nổi——–

“Lưu huynh mấy ngày trước đi Hương Sơn gặp Tam gia, các người ứng phó thế nào?”

“Tam gia người này chính là một kẻ mang đầy mần giống tai họa, Lưu huynh không bị bắt tội chứ?”

Những lời này bất ngờ truyền tới, lập tức làm cho Ứng Trị cùng Đổng Phi Hà há hốc mồm.

“Thật khéo nha! Lưu Thuận Nghiêu cũng đang ở nơi này ăn cơm sao?” Phản ứng đầu tiên của nàng là nhìn về phía Ứng Trị, nàng thình lình phát hiện đôi mắt Ứng Trị phát sáng như đuốc nhìn chăm chú nàng, phảng phất xem những người kia không để vào mắt, trong mắt Ứng Trị quan trọng nhất chính là cảm tưởng của phu thê họ.

Nàng phát hiện ra được ý nghĩ của Ứng Trị, chỉ trong khoảnh khắc ngắn khi ánh mắt hai người giao nhau, nàng cúi nhanh đấu làm bộ không thèm để ý đến,  như trong lòng đều có cảm giác ngượng ngùng.

Lúc này, cách vách đám người vui cười đã yên lặng như Lưu Thuận Nghiêu bỗng nhiên vang lên âm thanh ──

“Trước kia nghe nói Tam gia yêu thích nhất gây chuyện thị phi, ta cơ bản còn chưa tin, nay sự tình phát sinh ở chính mình, ta mới biết được thì ra trên đời này lại có người không nói đạo lý như vậy, người không đi chọc hắn, hắn càng muốn tìm đến trước mặt người chọc phá gây sự mà khi quở trách người rất thành thật.”

“Nghe người truyền miệng Tam gia cùng với “Vương phi” rất ân ái , thường xuyên ra ngoài du ngoạn không biết có đúng không ?

“Hừ……” Tất cả mọi người đều biết, Vương phi của Tam gia cùng ta từng có vợ quan hệ phu thê nghe mọi người nhắc đến ta cảm giác sắc tối đen, không khỏi ai oán nàng ta đúng là “Không biết xấu hổ.”

Cách bình phong, mỗi một câu nói của Lưu Thuận Nghiêu đều vang lên ngồi cách vách đều có thể nghe rõ từng câu.

Nàng nghe được những lời của Lưu Thuận Nghiêu đôi mày liễu hơi hơi khíu lại, dù sao cũng là  người nàng từng thích qua, giờ lại ở phía sau lưng người khác phê bình, nàng tất nhiên vẫn để ý đến như ngược lại không phải thương tâm khổ sở mà chính là cảm thấy thực không thoải mái.

Nàng xem Ứng Trị, trên bàn thức ăn hoàn toàn chưa gọi  đến nàng hi vọng mình cùng Ứng Trị sớm nhanh rời đi.

“Hai vị?” Tiểu nhị đợi lâu không nghe được tiếng gọi món ăn hoang mang lên tiếng hỏi.

Dưới mặt bàn, bàn tay ta đang nắm chặt thành quyền bị nàng dùng sức đè lại, ta nhìn vào mắt nàng biết được nàng đang cầu xin ta làm cho ta  cảm thấy có chút đau lòng giờ phút này nàng cần ta bảo hộ.

Ta cảm thấy mình cần phải có hành động vì chính mình vì thê tử, ta không thể để cho bất cứ ai khi dễ thê tử của mình.

“Một người đàn bà dâm đãng, nếu hắn thích thì ta cứ  mặc hắn đi……”

Cách vách lại phát ra một trận châm biếm, một trận nghị luận.

“Lưu huynh cũng nên cảm tạ Tam gia ra tay, bằng không ai có thể biết được ở mặt ngoài nữ tử ôn nhu  nhàn nhã biết lễ phép, bên trong cư nhiên lại không có nhân phẩm như thế!”

Nàng cúi đầu, giống như nàng đang bị đánh một bạt tai vào mặt.

Ta lập tức đứng dậy, ta đây đã không có tìm đến hắn gây sự chính là phước của hắn rồi còn không biết hưởng còn dám đến tìm ta gây sự ta tuyệt đối không bỏ qua.

Một cước đá văng ra bình phong, Tam gia lãnh khốc kêu ngạo không ai bì nổi đứng vững trước bình phong vừabị ngã…

“Người nào?” Tiếng kinh hô nổi lên bốn phía.

Nàng bối rối, Tiểu nhị sợ hãi.

“Tam gia?” Mọi người nhìn thấy Ứng Trị đột nhiên xuất hiện, sợ tới mức mặt không còn chút máu.

“Tránh xa một chút! Gần vị trí cách vách của Gia ngồi các người có thể dám ngồi sao?”  Ta theo thường lệ trước lấy ra cây quạt phẩy phẩy.

Mọi người sợ hãi nhìn mặt nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Mới vừa rồi, là ai nói Gia thích gây chuyện?”  Ta dùng ánh mắt ngạo mạn nhìn quét qua đám nam nhân.

“Không có… Có phải do Ngài…… Ngài nghe lầm?”

Đám người đang ngồi vừa cười vừa nói sau lưng người khác kinh hãi vội vả đứng lên.

“Lưu Thuận Nghiêu, thất phẩm võ quan……”  Ta đem từ người phân tích liệt kê sơ qua bối cảnh một lần.

Mọi người nghe Ứng Trị phân tích da đầu run run.

Mỗi người đều biết, Tam gia xuất sắc nhất chính là cáo ngự trạng ── Mấy năm gần đây khi Tam gia chú ý muốn cáo ngự trạng người nào đó tất nhiên người đó sẽ  lâm vào cảnh thảm….. Cho nên Tam gia mới có được đại danh lừng lẫy cùng uy lực làm người người sợ như ôn dịch, nơi nào cho Tam gia nợi đó “E sợ cho thiên hạ sẽ đại loạn”.

“Ai đã cho các ngươi lá gan, lén lúc tụ tập nhục nhã hoàng thân quốc thích? Có nghĩ đến như thế sẽ phạm phải tôi khi quân không?”  Ta cười lạnh.

Tiểu nhị nghe xong, đứng ngốc không dám lây động thân mình cho nên hiển nhiên mọi người khi nghe đến thân phận của Ứng Trị cũng tựa như Tiểu nhị!

Qua một lúc lâu mới có người chấn tỉnh cố gắng gượng giải thích. “Tam gia…… Tam gia…Ngài đã hiểu lầm .”

Lập tức theo sau những âm thanh phụ họa vang lên.

 “Đúng vậy! Đúng vậy à!… Do có bình phong ngăn cách nên âm thanh nói chuyện có thể nghe không rõ ràng chắc có khả năng Ngài đã nghe lầm.. Ha ha……”

“Gia không cần phải nghe rõ ràng, các ngươi hiểu rõ ràng là tốt rồi.” Ta từ nụ cười lạnh hóa thành nụ cười tà.

Mọi người thấy thế, tâm đình chỉ nhịp nhảy.

Vào lúc này, nàng tiến lên qua đứng gần Ứng Trị.

Mọi người lại thêm sửng sốt, trước mặt toàn là bằng hữu  của  Lưu Thuận Nghiêu cho nên đều biết đến nàng, mới vừa rồi vừa  phê bình nàng bây giờ lại thấy nàng xuất hiện nên tất cả đều cứng họng.

Nàng thấy mọi người mới vừa rồi phê bình chê cười nàng giờ mặt trắng toàn thân  run sợ, nàng thật rất muốn bật cười.

Nàng nhìn đến Lưu Thuận Nghiêu như nàng nhận ra được mình không còn vì Lưu Thuận Nghiêu đau khổ ngược lại hiện tại người nàng lo lắng chính là Ứng Trị nàng sợ Ứng Trị lại  gây náo loạn không nhịn được chỉ cười khổ.

“Thấy Vương phi, còn hành lễ?” Nàng quyết tâm làm mặt mặt lãnh dùng ngữ điệu lạnh như băng đánh vỡ  sự  yên lặng.

Ta nhíu mày, xem bộ dáng khí thế của nàng đột nhiên cảm thấy đẹp say lòng người ── Tứ thế ngạo nghễ phong thái rất giống ta à! Thật không hổ là nữ nhân của ta, càng xem ta càng vừa lòng.

Mọi người nghe thế lấp tấp hướng nàng thỉnh an, chỉ có Lưu Thuận Nghiêu đứng cắn răng không nhúc nhích.

Nàng cảm giác được Ứng Trị thấy thế liền mất hứng, giận tái mặt.

 “Lưu đại nhân! Ngươi đối con dâu của Hoàng Thượng có ý kiến gì à?”

“…… Hạ quan bái kiến Vương phi.” Lưu Thuận Nghiêu cúi đầu hành lễ.

“Được rồi, không có việc gì các ngươi đều cút đi!” Học Ứng Trị  bộ dáng cùng ngữ điệu nàng lấy cơ hội đuổi người.

Mọi người nghe vậy, lập tức từ bốn phái chạy thoát thân.

Ta kinh ngạc thấy thê tử của mình đuổi người muốn ra tay ngăn lại bọn lại liền bị nàng ôm chặt chẽ cánh tay không cho ta đuổi theo.

“Vương gia, kệ bọn họ đi không đáng để chấp nhặt.” Nàng vừa dùng sức kéo vừa túm để  Ứng Trị không thể đuổi theo.

Ta kéo kéo khóe miệng, bụng đầy oán hận, nhưng lại thực thích cảm giác bị nàng dây dưa,  ta luyến tiếc thoát khỏi lôi kéo của nàng nên đành để cho bọn họ chạy.

Nàng vừa lên tiếng xuất hiện, ở mặt ngoài cho xem chính là ra oai như trên thực tế thay bọn họ giải vây, phân hoá lực chú ý của ta, làm cho bọn kia có cơ hội thoát thân.

“Ngươi thực xảo à! Còn luyến tiếc Lưu Thuận Nghiêu sao?” Ta không thể nói rõ cho nàng biết ta thật mất hứng nhất là người được nàng giải vây bỏ chạy chính là “ Phu quân “  trước của nàng càng làm cho ta trong lòng thật không thoải mái.

“Không nên vì những chuyện thế mà sinh khí ảnh hưởng đến tâm trạng!” Nàng kéo Ứng Trị trở lại bàn cách vách.

“Gia tâm tình tốt, xem bọn hắn sợ tới bộ dáng hồn phi phách tán ta liền khoái lạc à!!”

Người khác bất hạnh, Ứng Trị khoái lạc…… Nàng nghe xong thật muốn mắt trợn trắng.

“Ngươi không theo Gia cùng chung kẻ thù còn chưa tính, còn dùng sắc dụ Gia, hại Gia phân tâm, cho bọn họ có cơ hội chạy thoát.  Ngươi thực không hiểu chuyện, lần sau không được làm như thế!”

Nàng có dùng sắc dụ Ứng Trị sao? Thật sự là không thể nói lý với Ứng Trị!

Nàng đè nén xuống tâm tình, nàng muốn thử cùng Ứng Trị phân rõ phải trái.

 “Ngài đi gặp bọn họ, đã muốn làm bọn họ sợ tới mức  sắc mặt khẩn trương mặt trắng đến không còn chút máu lưu thông,  ngay sau đó bọn họ đã tuyệt đối không dám hồ ngôn loạn ngữ. Như thế cứ xem chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không xem thế là ổn rồi! Ngài cần chi phải làm cho sự việc trở nên phúc tạp.”

“Ngươi có hiểu hay không? Hôm nay nếu không cho bọn họ sự biệt được thế nào là lợi hại, lần sau gặp bọn họ sẽ không tôn trọng ngươi. Gia đối phó người so vời ngươi có kinh nghiệm nhiều hơn, về sau  không được nhúng tay vào chuyện của Gia!”

Đúng vậy, Ứng Trị có kinh nghiệm phong phú hơn nàng, cho nên khắp thiên hạ mọi người mới có truyền thuyết về Ứng Trị..

“Tiểu nhị…Tiểu nhi…mang thức ăn lên!” Nàng gọi đến Tiểu nhi đang đứng  ngơ ngác.

“Ta không muốn ăn!” Ta  theo trên tay nàng đoạt lấy thực đơn.

“Ta nghe đến ngươi càu nhàu liền no rồi.”

Ta bỏ lại thực đơn xuống bàn! “Ngươi đối người khác như thế nào không nhanh mồm nhanh miệng, châm chọc khiêu khích. Tại sao  luôn cố tình  đối vời ta đối nghịch phân cao thấp?”

“Bởi vì Ngài cùng với ta ở chung cả đời, còn đối vời khác ta không cần so đo!”

Nàng không cùng Ứng Trị so đo, chẳng lẽ nàng phải chấp nhận cả đời đều bị thiệt sao?

Ta nghe được giải thích lời giải thích của nàng bỗng nhiện tâm tình vui vẻ miệng tươi cười.

 “ Như tính tình của ngươi cần phải sửa, phu thê phải luôn  đồng tâm hiệp lực, cùng chung một kẻ thù, ngươi như thế nào lại có thể không cùng Trượng phu đứng chung một trận chiến không những  chỉ thế  người còn giận dỗi, luôn miệng tranh cải với ta ? Vì người ngoài cùng Trượng phu mình cải vả ầm ỉ mới chịu!”

Nàng lắc đầu thở dài, dùng đôi đũa kẹp một ít rau trộn nhét vào miệng Ứng Trị.

Một có tình tình khắp nợi trong thiện hạ được người người cho là tệ nhất giờ lại ây kêu nàng sửa lại tính tình nàng cón có thể nói thêm cái gì?

Bữa cơm này! Nàng ăn vào đồ ăn mà nàng cón vào  nhiều trong lòng xúc động, ăn đến cuối cùng, nàng vẫn không lĩnh ngộ đến “ Lão thiên gia đại nhân tại sao lại bang tặng cho nàng một người như vậy hại nàng luôn phải luôn lao công tốn sức khổ trí vì người như thế!”  ── ở cạnh Ứng Trị, nàng có thể cảm nhận được sẽ luôn có tại họa bất ngờ ập đến phải luôn kiên cường đối mặt đi đôi với việc ấy cũng giúp cho nàng gia tăng luyện tập thêm tính chịu đựng, nhờ qua rèn luyện thế nàng đã trưởng thành hơn.

Nàng lau đi khóe miệng, nhìn thẳng vào Ứng Trị vẫn còn đang lải nhải, nàng tự an ủi chính mình có lẽ nàng cùng Ứng Trị ở chung  một chỗ cuộc sống cũng không có đến nổi tuệ……

Ta ăn đến một nửa, cách vách lại có khách mới đến.

“Ai nha!…Như thế nào bình phong đều bị ngã?” Vừa tiến vào gặp cảnh Tiểu nhị còn đang sửa sang lại bàn ghế và bình phong những vị khách mới tiến vào ngạc nhiên lên tiếng hỏi.

Ta không kiên nhẫn quay đầu lại nhìn, giận chó đánh mèo nói: “Tránh  xa một chút!”

Nàng hai tay tạo thành chữ thập hướng những người khách mới vào cười nói: “ Thật xin lỗi!…Hắn còn ngủ chưa tỉnh, đang nói mớ!  Xin đừng để ý.”

Ta tức giận tay bập xuống bàn “Đường đường một vị Vương phi cũng cần cùng những người có thân phận thấp kém thỉnh lễ  giải thích sao? Ngươi mới không ngủ tỉnh, xem lại của ngươi thân phận, đừng cho làm Gia mất mặt!”

“Câm miệng! Ngài mới cho ta mất mặt!” Nàng không thể nhịn được nữa, rít gào .

Những vị khách mới tới nhìn đến một màng vội vả lôi kéo Tiểu nhị yêu cầu đổi đến vị trí khác.

Chương 7.1 Nhị Thủ Vương Phi


Nhị Thủ Vương Phi

Tác giả : Hạ Y

Nguồn : TTV_ Convert: Nguyệt Ly.

Edit :  Sa La _ lamtyni.wordperss.com

Chương 7.1

Nước nóng hòa cùng nước lạnh tạo ra dòng nước ấm ấm vây quanh thân hình nàng.

Nàng chỉ có thể không ngừng mang khuôn mặt lẻn vào trong nước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt nước, cuộn mình lại tay chân ôm lấy thân thể, bộ dáng nàng lúc này giống như một con tôm nhỏ đã bị luộc ửng hồng.

Thấy bộ dáng của nàng ta không thể cười nổi, tình cảm trìu mến theo đáy lòng dâng trào cảm xúc những đường nét anh tuấn trên khuôn mặt ngạo mạn vốn có hàng ngày của ta hoàn toàn  tiêu tan, chỉ còn lại tràn đầy nhu tình.

Nàng cảm nhận đước nước va vào người khi Ứng Trị tiến vào thùng tắm, lòng nàng càng lúc càng cuồng loạn.

Thân mật gần nhau như thế này! Thật sự chỉ có thể xảy ra đối với những người yêu thương nhau.

Nàng cùng Ứng Trị  rõ ràng không có tình yêu như khi  Ứng Trị hôn môi, chạm đến da thịt, nàng lại hồn phách điên đảo, lý trí không khống chế……

Nàng có chút tự xem thường chính mình, chẳng phải chỉ có hai người yêu nhau hai mới có thể cảm nhận được sung sướng khi thân mật cùng nhau sao? Tại sao nàng cùng Ứng Trị thân mật tự nhiên cũng có được cảm xúc này..

Nàng che lại mặt, không dám tin nàng lại có loại cảm giác như thế!

“Đừng thẹn thùng .”

“Ta…… Không phải thẹn thùng.”

Ngữ điệu hoang mang của nàng càng làm cho tăng thêm hiếu kỳ nên vội hỏi tiếp:“Vậy ngươi đang suy nghỉ chuyện gì?”

“Ta không rõ…… Vì sao ta…… Không chán ghét khi cùng ngài thân thiết ?”

Khi nghe nàng nói vừa hết câu  Ta ánh mắt đột nhiên lóe sáng .

 “Không chán ghét chính là thích ?”

“……”  Người này! Thật đúng là có cách giải thích luôn chọc phá nàng.

“Gia lợi hại như vậy, ai có thể không thích? Ha ha ha!” Đổng Phi Hà nàng thật tinh mắt a!

 “Ngươi cuối cùng cũng cộng nhận Gia nói đúng.”

“Cái gì ?” Nàng thật phiền chán khi đối đáp cũng Ứng Trị à.

Ta dùng tay nâng lên cằm nàng, đánh giá bộ dáng e lệ của nàng, từ trong đáy lòng ta có rất nhiều lời như không thể nói nên lời. Ta thích nàng sao?

Tuy rằng nàng có rất nhiều khuyết điểm, nhưng khi nàng thẹn thùng hoặc tức giận lại làm ta rất vừa lòng, chỉ cần nàng phát huy ra những biểu hiện thế liền lấp bù vào những khuyết điểm thiếu hụt trong yêu cầu chọn nữ nhân của ta..

Ta hôn xuống mặt nàng rồi hôn theo bả vai của nàng hôn lan tràn xuống.———- câu này edit thấy sao sao ấy hic

Nàng càng hô hấp hỗn độn, thân thể mềm mại cùng thần sắc mê hoặc làm cho tâm ta càng mạnh liệt giao động .

Ta cảm thấy mình đối với nàng giống như nàng chính là một bảo tàng, cất giấu rất nhiều vật báo thật hấp dẫn người, ta cần phải đi tìm tòi khám phá.

Người ngoài đều nghĩ đến nàng ôn nhu hiền thục, chỉ có ta mới biết được khi nàng vứt bỏ vẻ bề ngoài ôn nhu hiền thục, nàng thật sinh động  thật say mê  lòng người.

Phát hiện ra những ưu điểm này, nàng mới có thể hấp dẫn đến ta, ta mới có thể muốn cùng nàng thân thiết.

“Gia so với Lưu Thuận Nghiêu có được hơn không?” Ở kích tình dâng lên nhất cao trào, ta tự dưng hỏi.

“…… Câm miệng!”

“Ta đã muốn mang hắn quên  đi!”

“Ngài lại đề cập tới, sợ ta nhớ không rõ sao?” Nàng tức giận nói.

Ta cười cao hứng, ta muốn đem thân ảnh nam nhân kia khai trừ hoàn toàn ra khỏi lòng nàng!

Kích tình qua đi, cả người mệt mỏi, nàng vẻ mặt sung sướng được Ứng Trị ôm trở về giường.

Ngoài phòng, màng đêm đã buông xuống.

Ta nằm ở nàng bên cạnh nàng nhè nhẹ vỗ về mặt nàng, cười hỏi: “Muốn tiếp tục, hay là muốn nghỉ ngơi?”

Nàng vừa nhắm lại mắt, chợp một cái thì thân mình lại bị Ứng Trị ôm chặt .

“Ta…… Không được.”

Nàng sợ hãi Ứng Trị tinh lực dư thừa hắn lại nhổ nháo,  nàng ủy khuất cầu xin.

Thấy phản ứng của nàng tựa hồ lấy lòng ta, khiến cho ta càng cao hứng khuôn mặt anh tuấn lại tươi cười

“Ngủ đi!” Ta hôn lên trán nàng rồi thổi tắt nếm, lập tức ôm  lấy nàng kéo đến trong lòng đi vào giấc ngủ.

Trong phòng hiện tại rơi vào một không gian yên tĩnh, nàng nghe được Ứng Trị hơi thở dần dần vững vàng chiềm sâu vào giấc ngủ. Mà nàng rõ ràng mệt chết đi được như lại không thể ngủ  được, bị Ứng Trị ôm, cả người nàng vẫn như cũ  nóng như lửa thêu.

Sau khi rời đi Lưu gia, tâm nàng vẫn lạnh như băng, nàng cảm giác được chỉ có tuyệt vọng như hiện tại, thân thể cùng tâm của nàng đã chậm rãi ấm trở lại ── Ứng Trị luôn đòi hỏi nàng luôn đoạt lấy nàng, đánh vỡ khối băng đông cứng trong người nàng, châm lên ngọn lửa cháy bổng không những làm tan đi băng giá trong cõi lòng nàng còn thiêu đốt lấy nàng.

Này nam nhân, tạo cho nàng nhiều biến đổi lớn trong cuộc sống.

Như biến hòa này, không những không mang đến cho nàng nhiều thống khổ ngược lại còn giúp vét thương lòng nàng dần dần nhạt phai, giờ phút này khi nhắc đến hoặc nghĩ đến Lưu Thuận Nghiêu tâm nàng vẫn như cũ có chút không thoải mái như nếu nghĩ đến Ứng Trị thì những đều không thoải mái kia liền tiêu tan mất.

Nàng không muốn nghĩ suy nghĩ sâu xa trong lòng Ứng Trị nàng có bao nhiêu phân lượng, nàng sợ hãi đáp án sẽ làm nàng khó có thể thừa nhận, nàng cũng sẽ không trốn tránh Ứng Trị, càng không trốn tránh nhiệm của một thê tử đối trượng phu.

Cuộc sống trên đời này còn dài, nàng phải tận lực đối chính mình cho thật tốt, mới có thể vì chính mình cảm nhận được thoải mái được khoái lạc cuộc sống. Như mà ở cùng Ứng Trị liệu có thể được khoái hoạt không?

Đây có phải là gánh nặng là trách nhiệm nàng phải gánh, là nhiệm vụ của thê tử có một Trượng phu không chịu an phận sao?

 “Aaaaa……” Vì sao Ứng Trị không thể ngoan một chút ?

“Ngươi không ngủ, lại tức giận cái gì? Chẳng lẽ là bất mãn muốn ân ái nữa sao?”

“Không có…..Không có…. Không cho Ngài nói hươu nói vượn!”

“Ngươi hãy chính mình nghe một chút âm điệu của ngươi, âm điệu chứng mình ngươi còn rất có tinh thần, hừ hừ!”

“Gia? Ngươi làm cái gì? Đừng náo loạn! Mau dừng tay…… Ô…ô..ô…Ta là thật sự mệt mỏi!”

………………………………

Ánh dương chiếu cao.

Những ngày sống nhàn nhã của Ứng Trị sau khi thành thân chậm rãi qua đi, hôm nay nàng cùng Ứng Trị nghênh đón ngày nghỉ cuối cùng trong lịch nghĩ của Ứng Trị.

Sáng sớm, nàng cùng Ứng Trị trở về Đổng gia.

Song thân nói nàng sắc mặt rất tốt, nàng kiểm tra chính mình một phen mới phát hiện nàng béo lên được một chút!

 Ở cạnh bên Ứng Trị, nàng còn có thể đem thân mình dưỡng tốt béo lên, nàng thật bội phục khởi chính mình.

Giữa trưa, nàng cùng Ứng Trị tiến cung thỉnh an các  trưởng bối, nghe xong vài lời dạy bảo, gặp gỡ không ít quan chức có địa vị cao trong triều đình, có mấy lần Ứng Trị có  ý định gây chuyện, đều bị nàng phát hiện ngăn lại.

Nàng càng lúc càng đọc hiểu được sắc mặt Ứng Trị ── có đôi khi Ứng Trị vừa động ánh mắt, nàng liền biết sắp tới Ứng Trị muốn làm cái gì!

Phát hiện được điểm này, Nàng thực bất ngờ đối với chính mình, trước đây đối Lưu Thuận Nghiêu nàng cũng chưa từng có thể đọc hiểu tâm trạng hắn như đối với Ứng Trị.

“Buổi tối Gia sẽ mang ngươi đi ra ngoài dùng ăn cơm.”

 Rời đi hoàng cung, Ta cố ý không ngồi trong xe ngựa, mang theo Đổng Phi Hà cưỡi ngựa đi dạo phố.

Ta cưỡi ngựa vô cùng tốt, lên ngựa không đợi Đổng Phi Hà ngồi ổn, lập tức giục ngựa chạy như gió bão làm nàng sợ tới mức co rúm lại núp trong lòng ta, ngay cả nói cũng không dám nói một câu.

“Đừng tránh vào trong lòng của ta, ngẩng đầu ra  nhìn xem bốn phía; Gia cưỡi ngựa rất tốt, sẽ không cho ngươi té ngựa .”

Ta chạy thẳng về phía trước, đem mọi người qua lại trên đường sợ tới mức chạy trốn đông trốn tây, không đồng ý thê tử ở ta trong lòng thụt đầu giống tiểu rùa, nên ta có tình cổ vũ nàng ngẩng đầu ưỡn ngực giống như ta cùng nhau nghênh đón những ánh mắt “Mãnh liệt” của những người qua đường.

Nàng hơi hơi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Ứng Trị trắng noãn lỗ tai, nhịn không được kéo kéo Ứng Trị vành tai.

Ta kinh ngạc cúi đầu xem nàng, nhìn nụ cười của nàng như lại nhìn không hiểu rõ được hành động của nàng.

“Ngươi đây là ý tứ gì?”  “Khi dễ ?” Ta tư nhiên cảm thấy không cao hứng.

 “Muốn Ngài ngoan một chút!”

“Nói cái gì? Ngươi muốn ta ngoan!” Ta đang chạy với tốc độ cực nhanh nghe được lời nàng bỗng nhiên tự giác chậm lại một chút.

Sau khi cười xong nàng không hề nao núng, ánh mắt nhìn đến cảnh vật quanh đường, nàng ôm thắt lưng Ứng Trị, buông trong lòng gánh nặng.

“Đừng va chạm đến người.”  Nàng nhắc nhở Ứng Trị phải cẩn thận.

“Gia làm sao lại có thế đụng người?”

Nhìn thái độ kiêu ngạo của Ứng Trị hại nàng lại muốn nhéo  lỗ tai hắn.

Nàng cũng không hiểu được chính mình, trong mắt mọi người nàng luôn nhu thuận, như thế sao gặp Ứng Trị nàng lại trở nên “Dã man” như vậy, hơn nữa lại còn rất thích loại biến hóa tâm tình như thế này!

Vì Ứng Trị, rất nhiều chuyện nàng không thể tưởng tượng đó là những hành vi của nàng ──

Rời đi sự lạnh nhạt của chồng trước, tái giá sau Trượng phu cùng nàng ngôn ngữ không hợp nhau như nàng lại dám cực lực tranh đấu cho chính mình………Điều đó nếu thân là tiểu thư khuê các, nàng cơ bản không nên làm .

Ứng Trị dẫn dắt nàng mang lễ giáo dứt bỏ nàng nhận được điều đo thật tự do tự tại, mặc dù không xác định chuyển biến  như vậy là xấu hay là tốt?  Như có thể khẳng định, nàng phi thường thích như vậy.

Ở bên cạnh Ứng Trị, nàng không có cảm giác áp lực, không cần vi phạm của nàng ý nguyện,  nàng như đang có cảm giác  như phập phềnh trên đám mây cực kỳ thoải mái.

Hoàn toàn dứt bỏ quấn quanh trong lòng bị thương, nàng tin tưởng chính mình có thể sống khoái hoạt hơn. Nàng không tự chủ được hai cánh tay dùng sức đem Ứng Trị ôm càng chặt hơn.

Trong gió tựa hồ vang lên tiếng cười của Ứng Trị, nàng ngẩng đầu nhìn, miệng Ứng Trị tuy không nhúc nhích như khuôn mặt Ứng Trị thật anh tuấn thật làm mê say lòng người.

Ma xui quỷ khiến, nàng đã quên đi tính tình ác liệt của Ứng Trị, tâm nàng tĩnh mịch đã lâu không chịu khống chế hại tim nàng kịch liệt nhảy liên hồi.

Ta không thích hắn…… Nàng cúi nhanh đầu, một lần lạ một lần nói cho chính mình nghe, nàng sẽ không yêu thích Trượng phu tình tình như thế này!

Nhưng mà lòng của nàng, tim của nàng rung động không thôi, cướp lấy đi những lý trí thuyết phục chính mình không thích Ứng Trị đến cuối cùng nàng chỉ có thể rúc vào trong lòng Ứng Trị..

Mặt trời dần dần về phái trời tây.

Đến tiệm cơm nổi tiếng trong Kinh thành, Ta mang ngựa giao cho Tiểu Nhị dẫn Đổng Phi Hà vào tiệm đi lên lầu tìm một gian phòng.

Tuy rằng uy danh truyền xa, như những người dân bình thường không thể biết được thân phận của ta. Cho nên khi Tiểu nhị khi thấy ta khoát trên người xiêm y cao quý nên thái độ thật thận cẩn đối đãi.

 “Gia, hôm nay tiệm đông khách, trên lầu những phòng riêng đã hoàn toàn có khách, chỉ còn một cái bàn trống, bất quá có bình phong ngăn cách giữa các bàn ăn với nhau. Xin Ngài không chấp nhất chịu thiệt một chút?”

Ta liếc mắt nhìn Tiểu nhị dẫn đường một cái, hiển nhiên rất muốn nói..

Nàng vừa nhìn thấy đã biết Ứng Trị bất mãn nên chạy nhanh chụp lấy tay Ứng Trị, không cho hắn nói lung tung, đối Tiểu nhị nói: “Có thể , ngươi dẫn đường.”

Ta lại ngạc nhiên đánh giá  Đổng Phi Hà.

Hôm nay ta có vài lần muốn làm khó dễ người, đều bị nàng  ngăn lại, nàng thật sự là càng lúc càng lớn mật, nhưng mà của nàng chủ động can thiệp, như mà nhìn đến bộ dáng khẩn trương lo lắng của nàng ta cảm thấy thật thú vị, thật hấp dẫn  mà ta chỉ lo thưởng thức của nàng biểu hiện quên mất đi chính sự cần gây phiền toái cho người.

Đây là trong truyền thuyết mỹ nhân kế a…… Ta đối với kế sách này đã có chuẩn bị qua để đối phó nhưng mà đối với nàng vẫn không thể chống đỡ.

 Hết Chương 7.1