Dòng thông tin RSS

Monthly Archives: Tháng Mười Hai 2011

Đại Linh Hoàng Hậu


 

 

 

Giới Thiệu

 

Bốp…Bốp…Bốp….Liên tiếp mười cái tát tay, tỉnh lại lần đầu tiên nàng đem Thục phi của hắn đánh thành đầu heo.

 Bốp…Bốp…Bốp . . .Lần thứ hai, nàng đem một thân cao quý Quý phi của hắn ăn hai cái tát cộng thêm một cước đá ngã lăn xuống đất.

 Hắc! Hắc! . . . Lần thứ ba, nàng đem Đức phi, Hiền phi của hắn một người một cước  đá xuống hồ sen.

 Về phần lần thứ tư,  lần thứ năm, lần thứ sáu. . .

Nàng chính là vị tiểu thư duy nhất thừa kế khách sạn lừng lẫy danh tiếng Phong Dương Quốc Tế khách sạn.

Nàng chính là một siêu mẫu quốc tế, trong một lần nàng đang đứng dười đại sảnh bị đèn thủy tinh treo trang trí trên trần nhà rơi xuống. Kết quả nàng xuyên qua trở thành Hoàng hậu.

Đến nơi này nàng trở thành trưởng nữ của Thái sư đương triều, mẫu thân nàng là bạn thân của đương kim Hoàng thái hậu, nàng cùng đương kim Hoàng đế có một đôi hài tử.

 Nhưng cũng là ——

Cô đơn ở khuê phòng ba măn, tuổi so với trượng phu lại lớn hơn hai tuổi.

 Bắt ta phạt vào lãnh cung ư ? Phòng không gối chiếc ư ?

 Không liên quan à ! ! !

 Nàng dứt khoát sẽ không nhìn đến Hoàng đế, liên kết cùng đương triều Lục Vương gia.

 Lấy lãnh cung làm căn cứ địa, suốt ngày thường xuyên ra khỏi hoàng cung, trong hoàng thành khai trương Vũ phường, tổ chức sân khấu ca múa.

 Thuận tiện ——

 Thu thêm một tuổi trẻ tài mạo tuấn tú Hoàng tử nước láng giềng làm trợ lý, cuộc sống bình an thảnh thơi qua ngày!

 Chờ một chút!

 Hậu phi đến khiêu khích? Ngươi không cái lỗ tai sao? Lão nương đã sớm nói ta đây không cùng ngươi khác xài chung một người nam nhân,  ngươi lại đây náo loạn cái gì hả ? Vài tát tay cộng thêm vài cước mang bọn họ đuổi đi.

Nam nhân đến đùa giỡn? Ngươi không có hai tròng mắt sao? Lão nương ta đây so về tuổi có thể làm mẫu thân của ngươi rồi, ngươi lại dám đùa giỡn Lão nương! Một quyền đánh bay ngươi!

 Hoàng đế tới hỏi tội ? Ngươi không có đầu óc sao? Là ngươi đem lão nương đưa vào lãnh cung địa, bây giờ ngươi còn muốn bò lên trên giường của ta ngươi có ý tứ gì? Một cước đá té lăn xuống đất!

 Trong từ điển của nàng, chỉ cần có thể dựa vào vũ lực giải quyết địa vấn đề, nọ vậy nàng nhân tuyệt đối sẽ không ngừng ngại dùng đến!

 Hỏi nàng tại sao như vậy bạo lực?.

 Nàng liền trả lời, không biết lão nương tuổi lớn sao? Ta đây bị hội chứng thời mãn kinh! Không có thuốc trị !.

Những đoạn ngắn đặc sắc

Thứ nhất!

 —— Nương nương, ngài  lại muốn đi đâu?

 —— Nhàn  chán thật nhàm chán,  ta đi xem con của ta một chút !

 —— Nương nương, không thể à! Hoàng thượng nếu biết ngài lại tự ý ra lãnh cung, Hoàng thượng nhất định sẽ . . . Nhất định sẽ . . .

 —— Gia tăng thêm thời gian phạt giam ta tại lãnh cung có phải hay không? Không liên quan cứ để hắn tùy tiện gia tăng đi!

 —— Nương nương! Cho đến ngày hôm nay, Ngài phải ở tại lãnh cung Diện Bích Tư thời gian đã kéo dài đến một trăm năm rồi, Ngài không nghĩ nếu lại tiếp tục gia tăng Ngài muốn kiếp sau cũng ở chỗ qua một đời sao?

Thứ hai!

—— Người đâu, Thục phi đối với Hoàng hậu bất kính, đem nàng tiến vào lãnh cung!

 —— Chậm đã!

 —— Hoàng hậu, chuyện gì?

 —— Ngươi đem nàng ta tiến vào lãnh cung, ta đây nghỉ ngơi ở đâu? Ta không cùng người  khác dùng chung một gian phòng ở.

 —— Hoàng hậu ngươi quay về tẩm cung.

 —— Mặc kệ! Ta hiện tại ở lạnh cung rất tốt, tại sao mang nàng ta đến chiếm chổ của ta?

. . .

Thứ ba!

—— Tiện nhân! Ngươi muốn đem hài tử của Trẫm, Thái tử  và  Công chúa mang đi ra cung ?

 —— Có vấn đề gì sao? Bọn họ cũng vốn là hài tử của ta, hài tử của ta theo ta đi. Dù sao ngươi cũng có rất nhiều nữ nhân tùy tiện cho họ sinh ra vài chục đứa nhỏ, hai hài tử này ngươi cứ xem như nhân tiện  mang tặng cho ta.

 —— Ngươi nghĩ muốn địa đắc ý! Huyết mạch của Hoàng tộc có thể để cho ngươi tùy tiện dẫn ra ngoài?

 —— Ngươi rốt cuộc không cho ta mang đi? Được rồi ngươi xem lão nương ta sẽ đem ngươi đánh ngã, sau đó trước mặt ngươi nọ tự do đem hài tử mang đi!

Chương 3.1 NTVP


 

Nhị Thủ Vương Phi

 Tác giả : Hạ Y

Nguồn : TTV_ Convert: Nguyệt Ly.

Edit :  Sa La _ lamtyni.wordperss.com

 

                         

Mùa Noel năm nay đã về.

      Xin chúc các tình iu một mùa  Giáng sinh an lành, vui vẻ và hạnh phúc!

Chương 3.1

Phi Hà! là một nữ tử hiểu lễ nghĩa, nếu không bị Lưu Thuận Nghiêu làm đến quá mức thương tâm, nàng sẽ không mất đi lý trí cùng Ứng Trị tạo ra sóng gió hủy đi danh dự chính mình.

Như nào biết rằng,  chỉ trong nhất thời thống khổ khó kiềm lòng, chẳng những không thể giải quyết được vấn đề ngược lại còn mang đến phiền toái lớn hơn.

Sớm biết như thế, có lẽ  lúc ấy nàng nên nén giận ở lại Lưu gia có vẻ sẽ tốt hơn!….

Cho dù mọi việc càng ngày càng trở nên phức tạp, việc nàng rời đi Lưu Thuận Nghiêu vẫn là quyết định sáng suốt.  Khoảng thời gian Trượng phu  trở về phủ, nàng  đã nến qua nhiều đau khổ, mỗi lần nghĩ cách muốn tiếp cận Lưu Thuận Nghiêu đều bị Công chúa gây trở ngại mà Trượng phu tâm lại luôn hướng về Công chúa.

Hôn nhân của nàng đã đi đến giai đoạn không thể cứu vãn,  huống hồ bọn họ bây giờ cũng đã có con trai,  Trượng phu tâm chỉ lưu hình bóng nữ nhân khác, nàng hiểu, nếu nàng còn lưu lại ở Lưu gia thì thứ nàng có thể có được đó là  hưu danh. Cho nên đối với quyết định rời đi Lưu gia, nàng tuyệt đối không hối hận.

Như….Mà không ngờ sự việc xảy lại ra thế ! Nàng phải làm sau đây? Nàng phải làm gì để có đủ sức đương đầu cùng Tam hoàng tử đây.

“ Tan gia.”

Nàng cố gắng lấy lại bình tỉnh nhìn Ứng Trị, hắn đang đứng im lặng bên cạnh cửa sổ,  ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào thân hình hắn, lúc này trông hắn càng thêm tuyệt mỹ tựa như người trong họa.

Nam nhân này! Hắn không chỉ có thân phận cao quý ngay cả bộ dáng cũng rất tuấn tú, nếu mang hắn so sánh với Lưu Thuận Nghiêu, nàng biết hắn dụng mạo anh tuấn hơn nhiều so với Lưu Thuận Nghiêu, cho dù tâm tính của hắn không tốt như với dung mạo và địa vị cao quý của hắn, nàng tin hắn có đầy đủ quyền lợi bù để lại những khuyết điểm xấu về bản tính.

Nhưng….Nàng không muốn thành thân,  cố lấy dũng khí nàng cất tiếng nói:

” Ta…Không dám tự mình trèo cao, Tam gia ngài thân phân cao quý, ta tự hiểu mình không thể xứng đôi cùng Tam gia. Hôm nay đến đây, xin làm phiền Tam gia, cầu xin Hoàng Thượng thu hồi lại thánh chỉ,  theo ta biết việc này đối với Tam gia hoàn toàn không phải là việc khó,  xin Tam gia phiền toái giúp đỡ.” 

“Ngươi không muốn gả cho ta ?”  Nghe được ý tứ trọng điểm trong lời nói của nàng, thật ngoài dự tính trước đó của ta.

“ Còn muốn ta đi xin Hoàng Thượng thu lại thánh chỉ ? Ngươi xem ta giống như một nông dân không có đủ tiền nộp thuế phải tự mang thân mình đi nộp thuế !”

 “Này……”  Nói thế là có ý tứ gì thế ?

“ Tam gia chẳng phải Ngài cũng không muốn cưới ta sao ?”

 “Gia có nói là không muốn cưới ngươi sao?”  Hừm!… Thật mất hứng!

  Hừm…Gia còn không có nói cự tuyệt ngươi, ngươi còn chạy đến dám kêu Gia kháng chỉ, ngươi không muốn gả cho Gia!. Ngươi cho rằng ngươi có đủ quyền kêu Gia phải theo lời ngươi sao?”

Sau khi nghe hết câu nói của Ứng Trị nàng ngẩn người, rồi lại ngẩm người, tự mình ngẩm nghĩ lại những lời vừa nói, nàng nhận thấy những lời mình vừa nói đâu có dùng từ nào vô phép, tại sao Ứng Trị lại tức giận đến thế ?

“Tam gia.”

 Nàng nhỏ giọng nói:“Ngài biết rõ chuyện phát sinh giữa chúng ta trong lúc đó là ……Không thể có khả năng đi đến hôn nhân.”

“Vì sao không có khả năng?”  Ta hỏi lại nàng.

Nàng tâm tư bắt đầu hỗn loạn!  Theo nàng hiểu,  nếu một đôi nam nữ khi bọn họ không có tình cảm bị bắt thành thân, tuyệt đối sẽ không vui, có khi bọn họ sẽ tìm mọi cách để từ chối hôn sự.

Người bình thường đều làm như vậy,  nên nàng tin tưởng Ứng Trị cũng sẽ giống như mọi người!  Vì thế,  nàng mới tìm mọi cách ra khỏi phủ đến tìm hắn,  muốn cùng hắn tìm cách giải quyết vấn đề, thế mà hắn lại dùng thái độ bực tức đối đãi nàng, nàng cố giữu bình tĩnh nhìn lại hành động, lời lẽ của mình, nàng nhận thấy không có làm sai việc gì. Tại sao Ứng Trị lại tức giận?

Chẳng lẽ hắn không bình thường?

Chúng ta…… Chúng ta không thích đối phương.”  Nàng lại cố lấy dũng khí nói.

Ta nghe xong lời nàng vừa nói, lòng không được thoải mái. ——Sau khi ta biết Đổng Phi Hà đến để thương lượng đối sách kháng chỉ,  từ đầu ta đã cảm thấy không thoải mái. Thế mà giờ lại nhìn thấy thái độ kháng cự của nàng.  Sự bất mãn của ta càng gia tăng.

Thật khó khăn, nàng mới được ta xem vừa mắt định ra tay trợ giúp. Vậy mà,  nàng lại không biết mình đã rất may mắn mới  được ta giúp đỡ, còn dám chạy tới tìm ta kêu ta tìm cách kháng chỉ. Chẳng lẽ nàng không biết được lợi ích  khi ta cưới  nàng sao?  Còn dám chạy đến nói với ta nàng không muốn lấy chồng!

“Ngươi còn thương Lưu Thuận Nghiêu?”    Hừm! ….Ta khẳng định mình so với Lưu Thuận Nghiêu tốt hơn gấp trăm, gấp ngàn lần, từ bề ngoài cho đến nhân phẩm địa vị  Lưu Thuận Nghiêu trên căn bản không có đủ tư cách cùng ta so sánh.

Đổng Phi Hà nguyện ý gả cho Lưu Thuận Nghiêu, thậm chí chấp nhận cô đơn khuê phòng, hầu hạ hai lão già Lưu gia trong ba năm dài không một lời oán trách, thế mà hiện tại lại chạy tới gặp ta,  nói không muốn gả cho ta. ──  Hừm!… Hành vi của nàng đã xúc phạm nghiêm trọng đến sự tôn nghiêm của ta!

“Gia… Chuyện này không liên quan đến còn thương hay không thương hắn.” Nàng còn muốn giải thích thêm như  nhìn thấy bộ dàng của Ứng Trị nàng đột nhiên tâm khiếp sợ, không nói ra lời.

 Hừm..Hưm!… Ta quả thực bị  nữ tử này làm tâm bốc hỏa , khuôn mặt anh tuấn bỗng nhiên  nở nụ cười mềm mại, ánh mắt trở nên rét buốt.

Bình thường, gặp phải trường hợp có người tổn thương đến lòng tự tôn của ta, ta tuyệt đối thẳng tay trừng phạt tra tấn  một phen, làm cho đối phương hiểu được Tam gia thật sự lợi hại như thế nào!

Đối với Đổng Phi Hà là một nữ tử, tuy rằng ta đã từng ra tay trừng trị không ít người tại Triều, khi bọn họ dám công khai hoặc ngầm đối đầu với ta. Haiz!….Như…Tại sao?…Ta hiện tại, không thể nghĩ ra được biện pháp trừng trị nàng…

“…… Tam gia, ta rất khó khăn mới đi ra ngoài được một chuyến.” Nàng dùng hết dũng khí, bắt buộc chính mình phải kiên trì nói.

Nàng rất khó khăn mới tìm được cơ hội trốn song thân, nhờ nha hoàn làm che dấu,  chạy đến bái phỏng Ứng Trị, nàng không  muốn nhận thất bại quay về, nàng cần phải cố gắng.

 “Thỉnh Gia, giơ cao đánh khẽ,  xin Hoàng Thượng thu hồi  thánh chỉ đã ban ra!”

 “Ha ha”   Ta cười ra tiếng, tay vẫn cây quạt vẫy vẫy.

Nàng càng không muốn gả cho ta, hành động ấy liền tổn thương đến ta, càng nghĩ ta càng không muốn  nàng được như ý. Cái loại cảm xúc này,  luôn tiền tàng ở bên trong tâm ta, không chỉ thế mà còn mãnh liệt bành trướng làm cho ta cảm thấy mình thật sự bị tôn thương càng lúc  càng sâu sắc đến sự tự tôn, sự kêu ngạo….Thân ảnh Đổng Phi Hà không ngừng hiện rỏ trong đầu ta,  nghiêm trọng hơn vị trí của nàng ta càng lúc càng chiếm lấy tâm tư ta.

Nữ nhân này đã gả quá một lần,  lần trước nàng toàn tâm toàn ý vì nam nhân kia trả giá quá lớn, kết quả trở thành một kẻ bị trượng phu phản bội, kế tiếp lại rơi vào tình cảnh hồng hạnh cho người đời chê cười.

Một nữ nhân trãi qua một quá khứ như vậy, ta nguyện ý cưới nàng, đáng lý ra nàng phải lập tức quỳ  trước bài vị tổ tông cảm tạ tổ tiên phù hộ đã cho nàng có nhiều phước, mới được ta giúp đỡ. Thế mà còn không biết cảm kích ta, ngược lại còn chạy đến trước mặt ta, dùng thái độ kiên quyết không cần đến ta…..

Thật đáng giận! Hiện tại nàng đang đối mặt cùng ta, chẳng lẽ nàng đối với mi lực của ta không có chút hấp dẫn nào sao? … Xem ra nàng vẫn không chút rung động. Hừm!….Đều này,  ta càng không thể tha thứ….Cho tới bây giờ chưa từng có người nào dám cự tuyệt ta. Ta không chấp nhận có người dám đến trước mặt ta nói những  lời trái ý ta, từ chối ta…… Thôi thì  nữ nhân trong mộng có đầy đủ điều kiện như ý của ta đặt ra vẫn cứ từ từ tìm sau vậy, trước nhất cần phải trừng phạt nữ nhân này một phen!

  Người có từng nghĩ qua những lời ngươi nói rất khó nghe không ? Ngươi nói giống như Gia không nên cưới ngươi hoặc không đủ tư cách để cưới ngươi, ngươi trước khi xuất môn có từng soi gương chưa ? Chắc là mắt ngươi hỏng rồi nên không xem được rõ ràng chính mình có dung mạo ra sao?”

Nàng trợn mắt, hoàn toàn không dự đoán được Ứng Trị  đột nhiên làm khó dễ, những lới hắn nói ra luôn chanh chua công kích lại nàng.

“Tam tòng tứ đức ngươi cũng đã học qua,  Theo ta thấy thành ngữ “Qua được sông  liền đoạn cầu”  xem ra được ngươi sử dụng rất linh hoạt.  Muốn Gia mang Lưu Thuận Nghiêu đá đi thì người liền chạy theo Gia, Gia phải vì người xuất đầu lộ diện, cần làm người xấu chỉ toàn cho Gia làm….Cho đến ngày hôm nay,  khi người cùng Lưu Gia cắt đứt qua lại, quyền lợi thì ngươi hưởng trách nhiệm thì hoàn toàn đổ lên trên đầu Gia, ngươi còn chạy lại đây muốn Gia giơ cao đánh khẽ, đừng liên lụy đến ngươi! … Haha..haha…Ngươi còn cố ý đến nói cho Gia biết là Gia không biết xấu hổ cho nên giờ nếu có thêm danh xưng “Đứa con bất hiểu”  bị người đời chê cười cũng không sao, mới chạy đến phân công hành động kế tiếp cho Gia, kêu Gia cải lại lệnh của Phụ Hoàng à! ”

             “Qua được liền sông đoạn cầu  = qua được sông thì chặt cầu : Câu này ta nghĩ chắc ai cũng hiểu mà.”

“Tam gia……”  Nàng tính tình ôn hòa, rất ít cùng người tranh chấp đừng nói lúc này, bị Ứng Trị vừa mắng vừa quở trách, đôi mắt nàng nhất thời ửng đỏ.

 “Ngài đang nói cái gì vậy? Ta cũng không có ý tứ gì hại Ngài, lúc trước là Ngài tự mình nói dối trước mặt mọi người khiến cho ta bị người Lưu gia hiểu lầm mối quan hệ giữa Ngài và  Ta !” Mọi việc xảy ra hết thảy rõ ràng đều do Ứng Trị tạo thành.

Trước kìa ở Lưu gia, Đổng cô nương, ngươi chẳng phải muốn thoát ly hư danh Lưu phu nhân sao ? …Ta đã thương tình ra tay giúp ngươi… Huống hồ, từ lúc ta giúp đỡ ngươi thoát khỏi cảnh khổ Lưu gia cho đến ngày hôm nay ngươi còn không có trước mặt ta nói qua lời cảm tạ, hiện tại còn muốn ta cải lại lệnh song thân, thật sự  ngươi là người có giáo dưỡng sao?

Nàng hô hấp hỗn độn, đầu óc hỗn loạn:

 “Ngài giúp ta sao?  Hay là hại ta! Bên ngoài mỗi người đều nói ta Hồng Hạnh ra tường, không tuân thủ qui tắc hữu nữ!”

“Ta nhớ, lúc ấy Ngươi chẳng phải cũng rất phối hợp sao? Hiện tại đạt được mục đích còn không một lời cảm tạ, lại còn mang đến thêm nhiều phiền toái cho Gia! … Gia không phải đối vời ngươi là một ông chủ khách điếm sao ? Gia bao ngươi ăn,  bao ngươi ngủ còn chịu trách nhiệm với ngươi, ngươi chẳng phải đã nghe được có biết bao nhiêu người ở xung quanh khen rằng ngươi tinh mắt chọn lựa được một ông chủ quán tốt sao?”

Ta dùng khí thế bức người,  liên tiếp xuất khẩu không lưu tình, ngôn từ sắc bén vừa nói, vừa liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt ửng hồng, hô hấp dồn dập của nàng, ta biết mình đã công kích thành công.

Ta chính là một người duy nhất trong mười vị hoàng tử, có chức vụ quan văn, bình thường ta rất thích bắt được nhược điểm của người khác, rồi từ bốn phương tám phía phê phán, nếu ta xem thấy người đó không vừa mắt liền viết tấu chương phê phán đưa lên trước Hoàng thượng cùng toàn thể quan văn võ đại thần từ từ tra tấn bọn họ….Ha,ha,ha.. Đổng Phi Hà ơi!… Đổng Phi  Hà! Nàng nghĩ muốn tranh cãi cùng ta sao!  Đổng Phi Hà nàng  tuyệt đối không phải đối thủ của ta đâu!

“Sự tình nháo loạn ngày hôm ấy,  chính ngươi nghĩ muốn rời khởi Lưu gia vì giúp ngươi, Gia sẳn sàng ra tay trợ giúp dẫn đến cục diện rối rắm  ngày hôm nay, để cho Gia một mình gánh vác, thế mà  hiện tại ngươi còn đổ lỗi cho Gia,  ngươi không có cảm thấy thẹn với tâm sao?”

“Ngài ── ngài ──” So với Ứng Trị thao thao bất tuyệt chất vấn, quở trách, nàng cả buổi cũng không dám nói một lời dù trong lòng có sự oan ức,  đến cuối cùng chỉ hỏi được một câu:

Ngài lúc trước vì sao nhúng tay vào?”

Ta lạnh lùng dùng ánh mắt liếc nàng một cái xoay người, mặt hướng ngoài cửa sổ, nhè nhẹ lay động quạt.

Đến khi ta sửa xong tư thế cho hoàn mỹ mở miệng nói: “Giúp người làm niềm vui, giúp mọi người làm điều tốt đó là hành vi chính nghĩa !.”

Nàng nghe được những lời của Ứng Trị, đã hiểu được những lời đồn về hắn quả thật không sai biệt, càng làm nàng khắc thêm sâu sợ  hãi về người nam nhân này, có đánh chết nàng cũng sẽ không gả a!

 “Ta đâu có cầu Ngài ra tay giúp đỡ!”

Ta cười nhạo. “Ngươi chạy đến trước mặt Gia trên mặt còn bày ra tràn đầy nước mắt, không phải ngươi cố ý tạo bộ dáng thế để cho Gia chú ý đến ngươi sao? Cho Gia thương hại người, đồng tình với ngươi để Gia sẽ ra tay giúp đỡ ngươi. Trong Lưu gia rộng lớn như vậy ngươi lại cố tình đi tới bên cạnh Gia!”

Nữ nhân này thật sự để ta giận lên đến cực điểm, còn dám nói ra những lời như thế với ta. Hại ta vì nàng mà cảm thấy đau lòng hiện tại không nhận được khen thưởng, nàng lại còn tỏ ra thái độ không cần, chẳng lẽ nàng thật không hiểu được Tam gia đây rất ít khi ra ta tương trợ người?

Lần đầu tiên vì nàng làm chuyện tốt thế mà liền trả quá giá đắc còn được hồi đáp như thế a`! Đổng Phi Hà ta  Ứng Trị tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Ta lúc ấy khổ sở, một người thương tâm căn bản bất chấp không quan tâm là ai bên cạnh mình !” 

Nàng có chút kích động, nàng rất ít khi không chế ngự được cảm xúc của mình  ── Sống lớn như vậy, nàng chưa từng trải những giây phút không kiềm được kích động tâm.

Nàng bắt đầu hận chính mình nhất thời bị ma quỷ ám ảnh nghĩ rằng đến tìm Ứng Trị,  muốn hắn trợ giúp. Nàng mặc dù không hối hận rời đi Lưu gia, như mà gả cho Ứng Trị là lại một bi kịch vô cùng thê thảm a`!

“Hừm!… Ngươi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu được, ngươi chỉ cần khóc và khóc, chuyện xấu Gia liền đều thay ngươi làm, là Gia không đúng, Gia nói không đúng sao?

Ta mang ánh mắt chê cười nhìn qua Phi Hà, lại  nhận ra nàng đang bị ta nói đến hai mắt đã đẫm lệ, cảm giác hưng phấn bổng nhiên biến mất,  thấy bộ dáng nàng như thế ta lại  thấy không đành lòng.

“Xem!..Xem!.. Lại khóc, cũng chỉ biết khóc!”

“Ta……”  Nàng không ngừng rút ra khăn tay lau nước mắt.

Ta mi nhíu lại đột nhiên cảm giác được chính mình giống  một tên ác bá khi dễ thiếu nữ, nhìn Đổng Phi Hà bộ dáng khóc còn run run lòng ta trầm xuống, ta không hy vọng  nàng sau khi khóc một lúc sẽ xoay người bỏ chạy, như ta cũng chẳng hiểu được ta, tai sao ta lại muốn giữ lại nàng để làm gì?

Đừng khóc !” Ta nhịn không được nói ra, nàng lại lấy nước mắt đến đối phó ta, ta không hiểu tại sao nước mắt của nàng đối với ta lại có nhiều cảm giác!  Mọi khi ta  thấy nàng khóc thì tâm liền mềm ra, điều quan trọng hơn là ta càng không muốn nhìn thấy nàng khóc,  nhìn nàng bị thương.

“Ngài, ngài……” Bị hắn rống lớn tiếng nàng lệ lại rơi đầy mặt.

Ta cúi người, cảm thấy phiền chán đến cực điểm, tiến đến trước mặt nàng :  “Ô ô ô!”

“Xin đừng như vậy!” Nàng tức giận cho dù chính mình là khuê nữ có giáo dưỡng như hiện tại nàng cũng không khống chế được sự điền tỉnh .

Ta nhún nhún vai nói: “Ngày đó Gia vì không muốn nhìn thấy ngươi khóc mới hy sinh danh tiết, tìm cơ hội cho ngươi rời đi Lưu gia, ngươi thật sự cho đến bây giờ vẫn không chịu đối với Gia nói lời cảm tạ sao ?”

“Ô ──”  Nàng  khóc càng lớn hơn, nàng thật sự không có biện pháp lấy lại bình tĩnh khi đối  diện  Ứng Trị.

 “Ta thừa nhận ngày đó ta cũng sai lầm rồi….Ta không nên im lặng cho ngài vì ta lộ diện, nhưng chúng ta không thể lại tiếp tục sai…Vì ngay lúc đó xúc động không kiềm chế được tình huống bù lại bầy giờ ,  ta không để cho xuất hiện sai lầm nào nữa!”

Ta cười khẽ để lộ ra đương cong mê người trên khuôn mặt: “Chuyện Gia làm, chưa từng có sai.”

“……” Nàng đang khóc ngay ngẩn người!.

Ta vẫn cao ngạo ánh mắt hiện lên sự kháng cự quyết định của nàng, vô tình cho nàng một kích trí mạng.

Không nghe theo hoàng mệnh chính là khi quân chi tội, chính ngươi muốn chết, nhưng đừng trách Gia không nhắc nhở ── Các ngươi Đổng gia có bao nhiêu mạng người, bọn họ cần phải có mặt mũi để sống!”

Đông đi, xuân đến!

Nhà nhà đều vui mừng đón chào mùa xuân, khí trời vào xuân muôn hoa đua nở, cảnh sắc tràn đầy sức sống  ngược lại tâm nàng luôn chiềm trong bầu trời ảm đạm mưa dầm, sắc trời ấm âp nắng xuân bấy nhiêu thì lòng nàng rét buốt.

Lần trước cùng Ứng Trị trao đổi thất bại, gặp thêm các loại đả kích khi nàng về đến phủ sinh bệnh một thời gian.

Nha hoàn không cận thận lỡ miệng nói ra việc nàng đi tìm Ứng Trị cho song thân biết,  phụ thân và nương biết được nàng có ý đồ kháng chỉ, không chỉ có mắng nàng, còn nhốt nàng lại trong phủ nghiêm cấm trông giữ, không cho nàng bước ra khỏi phủ nửa bước.

Nàng tựa như một người bị ở tù mất đi tự do, không thể đi ra bên ngoài, nàng chỉ biết việc hôn nhân của nàng đang được tiến hành hoả tốc.

Nàng có chút tuyệt vọng, lần đầu tiên xuất giá, nghĩ đến chính mình nhất định sẽ hạnh phúc cả đời, như sự đời không thể ngờ trước được mọi chuyện, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện không như ý muốn của mình, nàng phải gả đến lần thứ hai: Mà lúc này, nàng có dự cảm, nàng sẽ thống khổ cả đời.

Ứng Trị!  Người nam nhân này,  cho dù bên ngoài mạnh hơn Lưu Thuận Nghiêu, thân phận, địa vị cũng rất cao quý, thế mà tính tình lại xấu đến cực điểm, hơn nữa trải qua lần trước “Trao đổi” Không có kết quả như nàng đã khắc sâu cảm nhận được nổi danh lừng lẫy Tam hoàng tử không phải chỉ là hư danh.

Hắn tựa như một viên đá thật lớn chặng ở trên con đường, ai muốn qua đường muốn đập vỡ cũng đập được, nếu người muốn đổi đi con đường khác, hắn sẽ di chuyển đuổi theo tiếp tục chắn trước con đường của người muốn đi!

Người như thế chính là chỉ có mới thể xuất hiện ở ác mộng…… Như nàng lại gặp được hắn ngay tại ngoài đời, còn phải đi cùng hắn cả đời thực cảm thương chính mình, nàng không biết trong tương lại sẽ xảy ra bao nhiều phiền não.

“Phi Hà.” Đổng phu nhân cao hứng phấn tiêu sái đi vào cửa, trong tay đang cầm nhất hộp vật phẩm.

“Ngày đã chọn rồi, đó là một ngày tốt vào đầu tháng ba. Con lại  xem xem, những trang sức nương vừa mới mua xem có vừa ý thích của con không?”

Nàng chỉ cảm thấy cả người vô lực, mắt thấy Mẫu thân đều thay nàng chuẩn bị tốt đồ cưới, nàng xúc động khóc.

Nương, Tam hoàng tử thật sự muốn kết hôn cùng con sao?” Nàng vẫn không muốn tin tưởng vào sự thật, nàng thật hy vọng có ai có thể nói cho nàng biết mọi chuyện đều là ảo giác.

“Đúng vậy! Hắn đang chuẩn bị hôn sự , Hoàng Thượng có ý chỉ, cho hắn ở thành thân tạm nghỉ vào Triều tham gia chính sự để chuẩn bị lễ cưới.”

Đổng phu nhân trong thời gian gần đây khi nhắc đên  Ứng Trị, luôn mặt luôn mang nét tươi cười.

 “Xem ra lần này Hắn đã học được cách làm người,  hắn nhờ người gởi lời  ân cần thăm hỏi chúng ta,  còn mời Phụ thân con đi đến quý phủ của hắn làm khách, phụ thân con  nói hắn dạo gần đây đã thay đổi rất nhiều, so với lúc trước trở nên tốt hơn rất nhiều.”

 

 Đến chương 3.2

Chương 2.2 NTVP


Chúc Cho Tình Yêu,  An Bình , Niềm Vui!

                  Đến Với Mọi Người Trên Địa Cầu

 Trong Đêm Lễ Giáng Sinh !

Nhị Thủ Vương Phi

 Tác giả : Hạ Y

Nguồn : TTV_ Convert: Nguyệt Ly.

Edit :  Sa La _ lamtyni.wordperss.com

 

Chương 2.2

Nàng nhớ rất rõ, vào hôm Tam hoàng tử náo loạn ở Lưu gia,  song thân sau khi nghe nàng kể lại rỏ câu chuyện, thái độ trở nên rất căm phẫm còn lớn tiếng mắng hắn.

Hiện tại nhận được thánh chỉ của Hoàng Thượng an bày cho Tam hoàng tử thú nàng, song thân  lập tức thay đổi thái độ không còn ghét bỏ hắn mà ngược lại còn nói tốt cho hắn. —Như đối với nàng, kể từ khi thất bại trong cuộc hôn nhân vừa qua xem ra tâm đã thắm đủ.

Nàng thật sự không còn dũng khí để bước vào một cuộc hôn nhân mới, thật sự nàng không dám!

“Phi Hà ngoan ! Con hãy nghe lời Phụ thân, làm Hoàng tử phi vị trí đó mới xứng với thận phận của con, chờ đến Tam hoàng tử được phong “Vương “ lúc ấy con trở thành “Vương Phi” người Lưu gia nếu gặp con phải quỳ xuống cuối đầu hành đại lễ, con ngẫm lại xem chỉ thế thôi bọn họ còn có mặt mũi không ?”

“………….”

“Hơn nữa sau khi con thành thân cùng Tam hoàng tử sẽ không cần hầu hạ cha mẹ chồng! Vừa rồi con đối với cha mẹ Lưu Thuận Nghiêu hiếu thuận như vậy!…Thế thì sao? ….Khi bọn họ gặp được vị công chúa Mông Cổ và con trai nàng ta…. Người Lưu gia bọn họ đối sử với can như thế nào?….. Bọn họ  liền xem như chẳng có sự tồn tại của con, nếu bây giờ con thành thân với Tam hoang tử sau này con sẽ thành “ Vương Phi” muốn  như thế nào liền như thế ấy. Tam hoàng tử ở phủ riêng con gả qua đó không cần ngày ngày nhìn sắc mặt cha mẹ chồng hoặc bất cứ kể nào, cuộc sống thật rất tiêu diêu tự tại!”

 Song thân nàng, người hát người múa vừa an ủi khuyên bảo vừa  khẳng định nàng gả cho Tam hoàng tử là một sự lựa chọn tốt.

 Dựa vào bối cảnh và địa vị  Đổng gia, nàng có đầy đủ tư cách trở thành Hoàng tử phi như để ngồi vào ngôi vị Hoàng tử phi cũng cần phải thông qua ý kiến của Hoàng Tử, xem Hoàng Tử có đồng ý hoặc không ý. Trước khi nàng gả cho Lưu gia, vốn không có một vị Hoàng tử  nào có ý đeo đuổi nàng.

Sau khi nàng cùng Lưu gia xảy ra sự việc vừa rồi còn có thể làm Hoàng tử phi, đối với Đổng gia mà nói quả thật là chuyện rất tốt. Nói đi thì cũng nên nói lại, Tam hoàng tử  trừ đi nhân phẩm, về địa vị, về dung mạo đều hơn hắn Lưu Thuận Nghiêu.

Phi hà, Nương biết con sau sự thất bãi của cuộc hôn nhân vừa rồi hiện tại vẫn chưa mở được lòng, chẳng lẽ con cứ như vậy ôm thất bại ? Con phải tin trên đời không phải nam nhân nào cũng giống như Lưu Thuận Nghiêu” Đổng phu nhân thấu tâm tư nữ nhi, vỗ vỗ bả vai  nữ nhi nhỏ giọng khuyên bảo.

Sau khi nghe đến những lời Mẫu thân tựa như một đoàn kích trí mệnh đánh mạnh vào vét thương chưa lành của nàng, đánh vào lòng tự tôn của nàng.

“Đúng vậy……” Nàng cúi đầu nỉ non.

Nếu nàng lại gả cho Tam hoàng tử sau này sẽ như thế nào?

Nàng có thể lại bị hắn làm thương tâm nữa không?

Không! Tuyệt đối sẽ không. Tại vì nàng biết Tam hoàng tử căn bản không phải là người quan trọng trong lòng nàng, nàng cũng sẽ không vì Ứng Trị mà khóc đến mắt sưng, chắc cuộc sống hàng ngày sẽ được an nhàn, dù sao người nàng  thích nhất, người nàng yêu nhất đã làm chết tâm nàng, có thể trong cuộc đời sau này nàng ở cùng với bất kỳ kẻ nào có gì cần quan tâm đâu, tâm đã giá băng thì còn sợ gì!

Nàng từ nhỏ đến lớn được xem là một đứa nhỏ luôn nghe lời cha mẹ.

Trong cuộc đời nàng lần đầu tiên không nghe lời song thân, chính là chuyện kiên trì quyết tâm phải gả cho Lưu Thuận Nghiêu,  nàng cự tuyệt những thanh niên ưu tú xuất xắc do song thân thay nàng lựa chọn. Dẫn đến kết quả thương tâm như hôm nay.

Lần thứ hai nàng cải lời nương, chính vào lúc Lưu gia mở tiệc ăn mừng cho Trượng phụ nàng, nàng không thể làm theo nghe lời nương mở lòng nhẫn nhục chấp nhận cho Trượng phu lập thêm thiếp, nàng không đủ rộng lượng bao dung hào phóng để chấp nhận Trượng phu cùng nữ nhân khác ân ái, càng không thể đủ khoan dung để săn sóc đến bọn họ.

Phi Hà chua sót nở nụ cười, đấy là hai lần trong cuộc đời nàng từ nhỏ đến lớn làm nghịch lại ý của  song thân  mà giờ đây nàng lại trêu chọc đến Tam hoàng tử Ứng Trị, một kẻ đam mê  thích gây phiền toái cho người.

Nàng phải tự mình giải quyết phiền toái này……Nàng không muốn song thân phải chịu thêm những phiền lòng vì nàng, lại càng không muốn cho phụ thân cùng mẫu thân phải nhận thêm những đả kích bi thảm nào nữa……

Nàng cần cố gắng chấn chỉnh lại chính mình.

Nhưng mà không được à !…..Ứng Trị trong lời đồn của mọi người,  chính là một chuyên gia gây chuyện, không có người nào có thể ngồi cùng hắn bàn chuyện, tuy nhiên nàng thật sự thuyết phục chính mình không được nhu nhược thuận theo hoàng lệnh,  gả cho một gả gây chuyện đến chó mèo gặp hắn phải né, nàng càng không muốn cùng hắn trở thành một đôi phu thê náo loạn!

Các vị Hoàng tử khi đã lớn sẽ được phong tước vị xây phủ và phong đất, tùy theo địa vị và thông qua biểu hiện của bọn họ trong triều, Hoàng thượng sẽ nhìn ra ưu điểm của bọn họ và nghĩ ra phương án an bày thích hợp đối với hướng phát triển của bọn họ trong tương lai, mọi vị hoàng tử sẽ nhận được sự đãi ngộ khác nhau. Vị Hoàng tử nào đáng tin cậy sẽ được lưu lại Kinh thành chiếm được quyền lực trung tâm, vị nào không đủ tài trí sẽ được Hoàng thượng cấp đất phong vương  Sung quân” Đi ra Kinh thành.

 Tam hoàng tử là người đứng đầu trong danh sách những vị Hoàng tử bị Hoàng thượng đuổi đi ra ngoài. Thế mà những vị Hoàng tử trong danh sách điều đã bị lần lượt đuổi đi khỏi Kinh thành chỉ có hắn vẫn chưa rời đi. Thậm chí hắn vẫn đứng vị trí trọng tâm tại triều đình vẫn tiếp tục gây sóng gió.

Hỉ Quý là nô tài thân cận của Tam hoàng tử, hắn cảm nhận chính mình thật bất hạnh, chính mình mạng thật khổ, nhất là thời điểm khi Chủ tử mất hứng, thân phận nô tài này ngày càng khó làm……

“Tam gia.” Hỉ Quý thật cẩn thận đi vào thư phòng, vụng trộm quan sát sắc mặt Chủ tử.

“Gia không muốn nhìn thấy kẻ gây tại họa như ngươi.” Ta quăng ra một quyển sách, vừa vặn rơi vào người Hỉ Quý.

Ngày đó chính bởi do Hỉ Quý không kiểm tra lại trang phục  của ta trước khi ra phủ,  hại ta mang phải một đôi giầy hư, đến khi ta phát hiện giầy bị hư trong lúc đợi Hỉ Quý đi lấy đôi giầy khác thì lại gặp phải người Lưu gia, nếu không phải Hỉ Quý không làm tròn nhiệm vụ  hiện tại ta đâu phải trong tình trạng này.

Ta giận chó đánh mèo nói: “Nếu không phải vì chờ ngươi lấy giầy, Gia sẽ không ngồi vào bụi hoa bên hành lang, cũng sẽ không gặp người Đổng gia, lại càng không phải bị bức hôn!”

“…… Dạ!.. Lỗi của nô tài, nô tài tội đáng chết vạn lần a! Tam gia đại nhân đại lượng, xin tha thứ cho nô tài!” Hỉ  Quý cao giọng hô to.

“ Biết rồi còn không mau cút, Gia không muốn nhìn thấy ngươi!”

“Tạ chủ long ân!” Có thể nói cho hắn lựa chọn, hắn sẽ nguyện mỗi ngày có thể không gặp đến Tam gia.

 “ Người của Đổng gia, Đổng Phi Hà tiểu thư tới cửa nói muốn gặp Gia.”

“Cái gì?” Ta đang vẽ tranh trên quạt, giật mình làm bút lông trên tay rơi xuống.

“Nàng tới làm cái gì?”

“Nói…. Có…Có… Có chuyện quan trọng muốn cùng với Tam gia trao đổi.” Hỉ Quý mồ hôi lạnh đổ lấm tấm  .

Ta đứng dậy đi đến sau bình phong, thay đổi bộ xiêm y mới nói: “Dẫn nàng vào.”

Ta cùng Đổng Phi Hà trước không có giao tình không quen thuộc,  bỡi vì ta thân là người Hoàng gia nên cùng Quan gia nữ tử ngẫu nhiên cũng có lui tới, tuy nhiên nếu có gặp mặt cũng cần phải có người bên cạnh giới thiệu mới có thể biết thân phận đối phương.

Ta biết đến sự tồn tại của nữ nhân này, chính là chuyệ nàng  bị Trượng phu bỏ—-Sự kiện đó trở thành đề tài giải trí của mọi người trong toàn Kinh thành vào những lúc nhàn rỗi ngồi trong trà lầu, tửu quán lấy ra làm trò cười tán gẫu.

Không ai có thể bỏ qua được câu chuyện của nàng, căn bản ta cũng vậy……

Ta không nghĩ, chính mình lại tình cờ gặp được nàng trong lúc nàng  bị thương đến thất hồn lạc phách, thấy nàng khóc, thấy nàng  thương tâm, ta cư nhiên sinh ra ý thương hại nàng, muốn ra tay trợ giúp nàng một lần.

Càng không nghĩ chính mình lại tạo ra kết cục như ngày hôm nay! Đúng là ta tự mình mang vào án chung thân!

Ta đối với thê tử từng đặt ra rất nhiều yêu cầu, đó là nguyên do cho đến ngày hôm nay ta vẫn chưa thành thân, tuy đã từng  gặp qua nhiều nữ nhân xinh đẹp và có địa vị xứng đôi với ta, như nữ nhân đáp ứng được đủ yêu cầu ta đặt ra, ít nhất hiện tại  vẫn chưa xuất hiện.

Phụ hoàng muốn ta cưới Đổng Phi Hà, nếu như  ta kháng cự  Phụ hoàng nhất định sẽ tức giận kịch liệt lại tạo ra một phen sóng gió náo loạn triều đình. Vì thánh chỉ đã công bố thiên hạ, không thể không vâng theo.

Như mà nếu ta không an phận đại náo một chút cũng không sao, chỉ sợ người kia đã bị Trượng phu bỏ rơi một lần giờ lại một lần nữa bị ta bỏ chắc chắn rất thương tâm.

 Phản lại ý của Phụ hoàng hoặc mặc kệ chấp nhận. Hừm ! Đúng thật là một việc cho ta khó xử, nếu không cưới Đổng Phi Hà, sự tình cùng nàng ở Lưu gia nháo loạn kết cục sẽ càng làm nàng thêm thê lương, ta tâm thật không đành lòng.

Đúng là đau đầu ! Nếu chưa thấy nàng khóc thì tốt rồi,  ta sẽ không sẽ thấy đươc hoàn cảnh gian nan của nàng thì tốt rồi, ta sẽ không như thế này! Sẽ không bị hình dàng đáng thương hai mắt đẫm ướt lệ mông lung của nàng chi phối cho đến hiện giờ hình ảnh vẫn luôn tồn tại trong tâm trí ta. ta cứ nhớ mãi đến nụ cười tuyệt vọng của nàng, nụ cười ấy khắc sâu vào trong lòng ta, khiến ta mỗi lần nghĩ đến liền cảm thấy đau lòng.

Trong thư phòng, gió nhè nhẹ thổi tiến vào cữa sổ.

“Tam gia.” Đổng Phi Hà được Hỉ Quý dắt tiến đi vào thư phòng.

Ta lấy lại tinh thần, Hỉ Quý thối lui đến ngoài cửa, xuất hiện trước mắt Ta giờ chỉ còn lại Đổng Phi Hà hình dáng thanh lịch.

Khuôn mặt thanh lệ không có dùng phấn trang điểm, có vẻ ưu sầu.

Ta nhìn chăm chú nàng, không biết là có phải do ánh mặt trời rất ấm áp chiếu vào nàng hay không mà ta nhìn thấy nàng thật tỏa sáng, ta si mê ngắm nàng.

Ta đột nhiên phát giác, Đổng Phi Hà tướng mạo vẫn có thể chấp nhận được như tính cách của nàng đối với sự yêu cầu chọn lựa thê tử của ta có điểm chênh lệch qúa xa, miễm cưỡng vẫn có thể chấp nhận.

Có chuyện gì nói.”  Ta lấy ra một cây quạt, đi đến cửa sổ nghiêng người mang toàn bộ thân ảnh hoàn mỹ bày ra.

“Mạo muội tiến đến quấy rầy……”

“Lời khách sáo không cần nói.”  Ta đánh gãy nhũng lời vô nghĩa của nàng, mở ra cây quạt phẩy phẩy.

“Kia…… Về thánh chỉ……” Nàng kiên trì nhắc nhở Ứng Trị, nàng hi vọng có thể nhận được ý kiến của hắn và chính mình giống nhau.

“Ưhm?” Ta không xem đến hình dáng nàng, nghe ngữ điệu phập phồng bất an khẩn trương của nàng, không khỏi cảm thán chính mình siêu phàm quyến rủ khẳng định đã làm nhiễu loạn lòng của nàng.

“Ngài suy nghĩ sao?” Nàng điều chỉnh hơi thở hỗn loạn, cố giữ vững trấn định.

Theo như trong truyền thuyết nói về nhân phẩm Tam hoàng tử, cùng với hắn nói chuyện tiếp cận  chưa có ai nhận được một kết cục tốt, nàng thật sự rất muốn xoay người bỏ chạy, nhưng mà sự tình trước mắt bắt buộc nàng phải dũng cảm đối mặt nhân vật nguy hiểm này.

“Ngươi là lo lắng Gia không chịu thú ngươi sao?” Ta mang sắc mặt cao ngạo hỏi lại.

Ta nghĩ rằng, mình chính là một người có thân phận cao quý bất phàm làm sao có thể bị  nàng cự tuyệt, Đổng Phi Hà nhất định sẽ cảm thấy không xứng, sợ hãi bị ta cự tuyệt mới đến đây gặp riêng ta.

Ta cảm thấy nàng thật tội nghiệp, đảo mắt nhìn xem kỹ nàng một chút, thấy thân ảnh nàng sợ hãi rụt rè đáng thương  tâm ta đều trở nên mềm mại .

“Xem ra ngươi cũng là người có chút hiểu biết, xác thực nếu Gia cùng ngươi thành thân cũng thật ủy khuất Gia, tổn hại thân phận địa vị Gia, bất quá ngươi đã thảm như vậy. Gia nếu cự tuyệt ngươi, đối với ngươi tình hình hiện tại, lại càng trở thành thê thảm hơn phải không?” Nói đến đấy, ta bắt đầu cảm thấy, ngẫu nhiên nghe theo song thân  an bài cũng không có gì tổn hại.

Dù sao Đổng Phi Hà tuổi cùng ta không chênh lệch nhiều, tướng mạo tuy không thuộc loại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành như xem ra cũng không tệ, hơn nữa cùng Lưu Thuận Nghiêu lại chưa từng động phòng, lấy về nhà làm bình hoa cũng không gì trở ngại.

Ta sẽ cưới nàng. “Gia tâm ôn nhu mềm mại, sẽ không cho ngươi chịu khổ, lần này xem ra ngươi gặp vận may mắn, yên tâm đi! Gia sẽ không thấy chết mà không cứu được .”

Nàng nhìn chăm chú Ứng Trị một lát, hoàn toàn nghe không hiểu những lời hắn nói, nhìn đến nét mặt cao ngạo của hắn không biết hắn đến tột cùng ẩn hàm chứa ý tưởng gì ? Nàng suy tư nửa ngày mới hiểu được hắn nói một đống từ vô nghĩa ý tứ là …. Hắn muốn kết hôn cùng nàng!

Lập tức, nàng chấn kinh.

Ta quyết định cưới nàng, làm nàng sợ hãi đến như thế sao?

Tam gia là nói thật sao?  Sự việc bại hoại  này sẽ dẫn đến phá hư thanh danh Ngài…… Dù sao ta đã gả quá một lần!” Tuy rằng đối với Ứng Trị thanh danh sẽ không xem trọng, nàng vẫn là hi vọng hắn có thể quý trọng để tâm đến danh dự của hắn trong lời nàng vừa nói. 

“Ngươi xem lại sách sử đi, nhìn xem Võ Tắc Thiên, Dương Ngọc Hoàn cũng các vị  đại mỹ nhân khác…. Chẳng phải là gả phụ rồi lại gả tử? Đều có danh nghĩa đường hoàng, muốn tái giá bao nhiêu đều dễ dàng.” ——>gả phụ rồi lại gả tử = gả cha rồi gả cho con.

Nàng là nữ tử hiểu lễ nghĩa, nếu không do bị Lưu Thuận Nghiêu làm cho nàng quá mức thương tâm, nàng sẽ không mất đi lý trí cùng Ứng Trị tạo ra sóng gió, hủy đi hôn nhân của nàng.

Nào biết nhất thời thống khổ khó kiềm lòng, chẳng những không thể giải quyết được vấn đề ngược lại mang đến phiền toái càng lớn hơn nữa.

Sớm biết như thế, có lẽ  lúc ấy nàng nên nén giận ở Lưu gia có vẻ sẽ tốt hơn! 

Chương 3.1 

Chuong 2.1 NTVP


 Chúc  Bạn Có Một Mùa Giáng Sinh!

       Luôn Tràn Đầy Niềm Vui Trong Cuộc Sống !

Nhị Thủ Vương Phi

Tác giả : Hạ Y

Nguồn : TTV_ Convert: Nguyệt Ly.

Edit : Sa La _ lamtyni.wordperss.com

 

   Chương 2.1  

                                           

Dưới ánh nắng gay gắt giữa trưa, Ứng Trị nhận mệnh lệnh của Phụ Hoàng tiến cung, hoàn toàn không hiểu chính mình làm sai chuyện gì? Mang một bụng đầy oan khuất căn phẫn đầu đội nắng tiến cung.

Nói ta phá hư danh dự của Đổng Phi Hà sao?  Đối với Đổng Phi Hà, nếu ta  không ra tay cứu giúp chẳng khác nào nàng vẫn còn sống trong cảnh khốn khổ sao? Nàng ta chỉ biết tìm đến nơi vắng vẻ một mình khóc chẳng có năng lực thoát ly nơi làm cho nàng ta chết tâm. Ta rõ ràng làm việc chính nghĩa ra tay giúp nàng thoát ly bể khổ!

Hoàn cảnh sống hiện tại của nàng đã  rất khổ sợ!  Ta ra tay tương trợ cho nàng một cơ hội rời đi Lưu gia, đáng lý nàng ta phải muôn ngàn vạn lần cảm kích ta, trăm năm khó có được một người có được tâm tốt như ta, mọi người cần phải khen ta có lòng nhân từ, có thiện tâm mới đúng…Thật là…

Hừm.! Chuyện ta làm là chuyện tốt, tại sao lại mắng ta ?

“Ngươi còn không hiểu được  sự việc do chình mình làm sai sao?” Hoàng Thượng thấy con không hề tỏ ra hối cải, cơn giận dữ trong lòng tiếp tục dâng cao. Quở trách tiếp: Trở về tự mình kiểm điểm lại, chưa nhận ra sai lầm không cho phép người ra khỏi phủ!”

“Nhi thần…”  Ta không tình nguyện, muốn vì chính mình tạo ra cơ hội biện hộ cuối cùng.

Như mỗi lần, ta muốn mở miệng giải thích đều bị Phụ hoàng cắt ngang lần này cũng không ngoại lệ.

“ Hừm!  Hoàng lệnh như núi”

 Ta dùng ánh mắt âm trầm chăm chú nhìn Phụ Hoàng, lập tức tiếp nhận mệnh lệnh:

 “ Nhi thần tuân chỉ.”

“Ngươi còn muốn làm cái gì?”  Hoàng Thượng thấy con sau khi nhận lệnh không chịu rời đi mà tự nhiên ngồi xuống chẳng cần cho phép hay không cho phép của hắn. Lòng lại tràn đầy lửa giận lập tức mắng : ” Không biết phép tắc ! Đứng lên! Đi ra ngoài cho ta !”

“Nhi thần …Tiếp tục tuân chỉ.

Ta đứng lên, vẫy vẫy ống tay áo, chỉnh lại quần áo chỉnh tề tiêu diêu thản nhiên rời đi hoàn toàn không chú ý đến Phụ Hoàng đang tức giận.

Trên đường ra cung, đi được một đoạn ngắn ta gặp được Mẫu thân “ Mai phc” . Ta đảo mắt nhìn chung quanh chẳng thấy thêm ngươi nào ngoài trừ Mẫu thân “ Vinh phi” và một cung nữ.

Vinh phi vẻ mặt ung dung xinh đẹp quý phái, ngắm hoa biết con trai đang đi đến vẫn tỏ ra thờ ơ không quan tâm.

 “Nươg!”  Ta chủ động tiến lên vấn an.

Vinh phi lãnh đạm liếc nhìn con một cái, lập tức xoay người đứng lên đi về hướng khác tỏ vẻ không muốn nhìn thấy con.

Cung nữ ở bên  cạnh “Vinh phi “ không ngừng hướng ta nháy nháy mắt.

Ta suy tư một lát sóng mắt lưu chuyển, đuổi theo Nương, ta cùng Nương đi qua vài khúc quẹo rồi đi đến một Lương đình ven hồ.

“Hoàng Thượng nói như thế nào?” Vinh phi ngồi vào ghế đá, vung tay lên cung nữ theo hầu bên cạnh tự động lui ra.

“Không đầu không đuôi mắng con.” Ta ngồi xuống bên cạnh nương.

“ Xảy ra chuyện như thế xem ra ngươi rất cao hứng ?”

“Con cảm giác sâu sắc, Phụ hoàng đối với con có thành kiến, chuyện này con đâu có lỗi.” Thật không phải lỗi của ta.

“Ngươi còn cố cãi lại!”

Vinh phi ánh mắt như đao, tức giận quát Ứng Trị.

 “ Ngươi không nghĩ lại xem vị trí của Đổng gia trong triều, ngươi còn đi trêu chọc hủy đi danh tiết nữ nhi của bọn họ. Ngươi xem Nương bây giờ phải như thế nào thay ngươi xử trí ?”

“ Người Đổng gia nói muốn như thế nào?”  Nghĩ đến bị người lấy oán trả ơn ta càng mất hứng.

Vinh phi tức giận nói: “Không chỉ có riêng Đổng gia ngay cả Lưu gia cũng không vừa lòng, bọn ho muốn ngươi chịu trách nhiệm…… Phụ hoàng ngươi vẫn còn chưa nói ra phương pháp giải quyết… Xem ra  không chừng thừa dịp xảy ra chuyện này. Có thể đó lại chính là cơ hội tốt để dạy bảo lại ngươi.”

” Hừm! …. Số ta thật khổ, sinh ra trứng gà, trứng vịt còn tốt hơn sinh ra đứa con  chỉ biết suốt ngày luôn gây tại họa như ngươi, từ nhỏ đến lớn chỉ biết gây chuyện sinh sự, ngươi không biết hai chữ “ An phận” viết ra thế nào sao?.”

“Nương!”

Đừng nói nhiều, tất cả không cần nói, Nương không muốn nghe ngươi nói!”

Hoàn toàn không cho con có cơ hội biện giải, Vinh phi vẫn di trì dung mạo bình tĩnh ung dung xinh đẹp cao quý  thấp giọng nói:

“ Nương cảnh cáo ngươi, trong khoảng thời gian này tốt nhất nên ở trong phủ không được chạy ra ngoài khắp nơi nơi gây thêm sóng gió, xem như nương cầu xin ngươi đó!.”

Ta thừa dịp nương tạm dừng nói đưa ra yêu cầu: “Nương có thể cho con, chính mình giải quyết chuyện  Đổng gia, Lưu Gia?.”

“Câm miệng!” Vinh phi  lại tức giận rống lên.

Đang đứng ở  ngoài Lương đình cung nữ  nghe tiếng quát liền lui xa thêm vài bước.

“Hưm!…Ngươi ngoại trừ chuyện thêm dầu vào lửa,  thì có thể giải quyết được vấn đề gì? Từ ngày Ngươi hiểu chuyện đến nay ngươi cứ xem lại chính ngươi xem, ngươi đã làm được chuyện tốt gì ? Nương vì chuyện thành thân của ngươi vất vả lao tâm tìm kiếm đối tượng thích hợp cho ngươi đến khi tìm được thì ngươi thế nào? …Cô nương ngươi ta nữ xinh đẹp hiền lương trí tuệ  lại là thiên kim của Thừa tướng đương triều,  Thừa tướng lại là một đại nhân vật lão thần tam triều đia vị tôn quý, một mối lương duyên tốt như vậy các huynh đệ của ngươi ai cũng hâm mộ, còn ngươi. ..?”

“Con cũng đâu có cự tuyệt……”

“Hừm…! Ngươi nói ngươi không biết tiểu thư khuê nữ như thế nào, muốn đích thân đi tới cửa tìm hiểu một chút, kết quả  ra sao?….Hừm ngươi tìm hiểu như thế nào? ….Để nương nói lại cho người nhớ!  Lão Thưà tướng vốn là một người hết lòng vì dân trung thành với triều đình luôn không muốn đặt xuống chức vụ cùng trách  nhiệm đối với lê dân và quốc gia.  Thế mà chỉ sau vài ngày, Lão Thừa tướng vào triều cáo lão hồi hương, toàn gia rời đi kinh thành, chạy trốn lấy người không muốn trở thành thân thích của Hoàng gia, ngươi nói xem còn có chuyện gì tốt cần ta phải nói thêm không ?…Hừm ngươi có cần nương nhắc lại cho ngươi nhớ, ngươi đã từng làm những chuyện gì để người người luôn oán trách ngươi không?”  

Nghĩ đến những việc con từng làm Vinh phi tức giận thiếu chút nữa hộc máu.

Triệu đại xem trọng vũ lực, Hoàng Thượng hiếu chiến, như  con nàng dường như cùng mọi người đối nghịch nhau, chỉ hướng đến học văn mọi lần quốc gia lâm vào chiến tranh bọn huynh đệ của con nàng thường hướng chính sự  luôn đề ra phương án ra chiến trường giết giặc bảo vệ quốc gia còn Ứng Trị con nàng thì lại tựu tập kết lập đoàn người phản đối khai chiến, chọc đến  hoàng thượng cùng thần tử trong triều cùng toàn dân oán giận.

“Nếu nói ngươi không thích động võ, là do thân thể suy yếu đều đó có thể bỏ qua như từ nhỏ ngươi đã tập võ, thân thể cường tráng vô cùng, võ nghệ đều cao hơn những vị hoàng tử khác.”

“Nếu nói ngươi trời sanh tính nhu nhược, không thích cùng người tranh đấu, cho nên ngươi luôn hướng đến văn thơ, phản đối vũ lực, như lại suốt ngày gây chuyện sinh sự,  ngươi hãy xem lại những hành vi của ngươi có hợp với chủ trương ôn hòa của ngươi không?”

“Chắc ngươi còn nhớ!”

“Năm vừa rồi tại đại hội trước săn bắn, Hoàng Thượng hưng phấn muốn cùng vời các vị quan võ trong triều so tài nghệ, tất cả mọi người đều khen lấy lòng Hoàng Thượng nào là : Hoàng Thương kỵ xạ đệ nhất, Hoàng Thượng phong thái oai phong, chỉ có ngươi dường như cố ý quấy rối, người tiến lến cười nói: Phụ hoàng, xin cho nhi thần thử một lần.”

“….”

“Tiếp theo nào…Ngươi cưỡi ngựa, bắn tên, kiếm thuật…… Các phương diện lần lượt trước mặt mọi người vượt trội Phụ hoàng vĩ đại của ngươi, làm hại Hoàng Thượng bề ngoài tỏ ra vui mừng cười to, bên trong tức giận đến  sắc mặt xanh mét, sau khi  hồi cung  liền bệnh mấy ngày mới khôi phục.”

“Nhất thời nghĩ lại những hành vi của ngươi, nương hận chỉ muốn mang ngươi bỏ vào bao vải lớn đánh một trận rồi quăng xuống sông làm mồi cho cá, nương như thế nào mệnh khổ như vậy !”  Vinh phi lắc đầu khổ sở.

Con nàng chỉ biết việc làm cho người sứt đầu mẻ trán, bỏ đá xuống giếng, triệu tập quan văn đi gây sóng gió… Nếu hôm nay tìm được những chứng cớ sai phạm tố giác đến đại hoàng tử để gây rối thì ngày mai lại tìm đến nhị hoàng tử gây chuyện…Ngày khác lại  truy tìm đến các quan trong triều, một khi hắn tìm được manh mối …Liền mang những chứ cứ phạm sai lầm của bọn họ tố giác…Cuối cùng dẫn đến huynh đệ, thần tử trong triều đắc tội sạch sẽ.

Tuy rằng con nàng cũng có rất nhiều thụ hạ trung thành chỉ đáng tiếc văn thần ở trong triều không được coi trọng, không có địa vị—- Phần lớn bọn họ luôn chọc giận Hoàng Thượng kết quả  đều bị tha đi chém.

Vì thế con nàng trở thành người cả nước chán ghét, mỗi người thấy hắn, đều bị chuẩn  phải chạy thật nhanh tránh xa, rất sợ trước mặt hắn lỡ nói những lời không nên nói hoặc phạm sai lầm hoặc bị hắn nhớ đến, hắn liền tìm chứng cứ rồi vào triều chuyện bé xé ra to.

Vinh phi đầy bụng chua xót, trịnh trọng cảnh cáo con. “Trở về sau tất cả mọi chuyện đều đừng làm, đừng nên  gặp người trong văn đoàn của ngươi, cũng không cần nói cái gì nữa, nương cầu ngươi, nương mong ngươi làm đầu gỗ vài ngày cho nương nhờ!”

………………………………………….

Phúc họa khó lường.

Nếu như ở ngày hôm trước có người hỏi  nàng, ai là người làm cho nàng thương tâm, chuyện gì làm cho nàng khổ sở?  Nàng nhất định sẽ trả lời đó là người cùng nàng lớn lên cùng nàng thanh mai trúc mã Lưu Thuận Nghiêu.

Nhưng mà giờ khắc này, lấy vấn đề đó hỏi lại nàng, đáp án của nàng sẽ là ….Chuyện Hoàng Thượng tứ hôn, nàng phải gả cho Tam hoàng tử Ứng Trị!

Nam nhân này! Luôn có tiếng là kẻ chuyện gây tai họa, kể  cả  hoàng thân quốc thích đến người buôn bán nhỏ, khi nghe đến hắn đều chạy trối chết.

Ngày đó ở Lưu gia, nếu không do nàng rất thương tâm, lại bị té đau thì nàng sẽ cũng sẽ chạy cách ra xa hắn……

“Như kết quả vậy cũng tốt. Nàng có thể rời đi Lưu Gia”

Như…Thánh chỉ tứ hôn đối với nàng là một đả kích lớn, Mẫu thân và Phụ thân có vẻ tự tại, xem việc đang diễn ra không  phải là sự kiện xấu.

Nữ nhi  bọn họ “Tái giá” tân lang là Tam gia Ứng Trị.

“Tuy rằng Tam hoàng tử có nhiều người ghét,  mà Phi Hà sau khi hưu tiểu tử Lưu gia, lại cùng một vị hoàng tử kết duyên phu thê, đối với Đổng gia chúng ta cũng xem như có mặt mũi.” Đổng lão gia tự mình an ủi, thuận tiện an ủi nữ nhi.

Đổng lão gia đi trong cung  một phen kể ra cũng có điểm thu hoạch, tuy rằng kết quả không vừa lòng cho lắm như xem ra vẫn ổn.

“Thánh chỉ đã đưa đến Lưu gia?” Đổng phu nhân nhớ tới Lưu gia liền phiền lòng.

Hoàng Thượng hạ thánh chỉ “Tuyên bố Đổng Phi Hà cùng Lưu Thuận Nghiêu là một cuộc hôn nhân sai lầm, may mắn hai người không động phòng; Lưu Thuận Nghiêu hữu duyên bất ngờ gặp gỡ Mông Cổ công chúa cùng nhau kết lương duyên, nay Đổng Phi Hà cũng gặp Ứng Trị, xem ra cũng là hữu duyên nên trẫm sẽ hạ chỉ kết thành lương duyên cho Đổng Phi Hà và  Tam hoàng tử Ứng Trị.”

“Cuộc hôn nhân giữa tiểu thư Đổng gia cùng công tử Lưu gia từ hữu tình tạo thành phức tạp, vì thế Trẫm quyết định ra tay vị bọn họ sửa lại sai lầm, khiến cho hữu tình, hữu duyên.”

 Đương nhiên đây là đại sự, không bao lâu, mọi người trong thiên hạ đều đã hiểu được.

Đổng lão gia, nhìn về phía nữ nhi đang ngây người cất giọng khuyên nhũ: “Phi Hà a! Ủy khuất cho con, vì muốn cho mọi ngươi có mặt mũi, Hoàng Thượng phải hạ thánh chỉ cho Mông Cổ chính thức làm chính thê của Lưu Thuận Nghiêu, hưu đi cuộc hôn nhân của con cùng tiểu tử kia, lại chủ hôn cho con và Tam hoàng tử,  đó chính là biện pháp giải quyết tốt nhất, con có thể rơi đi được Lưu gia, một gia đình gió chiều nào che chiều ấy, vô tình vô nghĩa  Phụ thân thấy đó là một đều tốt, như để không mất đi danh tiết của Đổng gia cùng Hoàng gia cho nên con phải chấp nhận gả cho Tam hoàng tử đây là biện pháp tốt nhất. Chính là …Tam hoàng tử có vẻ khó hầu hạ…… Haiz`! Con cố muốn nén bi thương.”

“Lão gia ngài nói  vậy có ý gì?” Đổng  phu nhân chạy nhanh đến bên cạnh Trượng phu lập tức nhớ tới  Ứng Trị, cũng nhịn không được thật sâu thở dài,  bà vụng trộm khuyên chính mình cũng muốn nén bi thương.

“Phụ thân, nương……”  Nàng thình lình  nhận “Tin dữ”

So với Lưu Thuận Nghiêu trước kia nàng đã từng lưu luyến khổ sợ, nàng mới thoát ra được nổi đau lòng khi Lưu gia phản bội, chẳng lẽ giờ lại nhảy vào bể khổ khác sau ?

Chính nàng hiểu được rất rõ, vì bảo trụ mặt mũi, bảo vệ cho danh dự của Đổng gia cùng mọi người, nàng phải miễn cưỡng vui vẻ cắn răng chấp nhận, lại thêm một chuyện hoang đường nữa sắp xảy ra nữa sao?  Chẳng lẽ chỉ vì mặt mũi danh dự của Đống gia nàng phải một lần nữa mang hạnh phúc cả đời đánh đổi sao? Nghĩ đến phải làm chuyện này nàng cảm thấy thật phi thường ngu xuẩn.

“Nếu con không muốn gả có được không ?” Nàng chuyển ánh mắt bi thương nhìn song thân.

Đáp án không như  nàng  mong muốn, phụ thân, nương thay phiên nói:

“ Danh tiết của con đều bị Tam hoàng tử phá hủy, không lấy hắn làm phu quân con cả đời này còn có thể  gả cho ai ?”

“Nương hiểu được Tam hoàng tử là…… Người đáng sợ một chút, thế nhưng việc này cũng không đến nổi nào !”

“Thánh chỉ đều đã hạ xuống, con muốn cãi  hoàng mệnh sao?”

“Ngốc nữ nhi của ta, không cần tra tấn chính mình, nương cam đoan con gả ai đều so với tiểu tử Lưu gia tốt hơn nhiều, con từ nhỏ đến lớn như vậy trân trọng hắn, cuối cùng hắn lại không trân trọng con, con chờ hắn ba năm trở kết quả ra sao ? Con lại thành trò cười trong toàn kinh thành.”

“Khó có được cơ hội như vậy. Hừm! Hắn cưới công chúa có gì đặc biệt hơn con ?  Nữ nhi của ta cũng có thể tái giá mà đối tượng  được chọn chính là  một vị Hoàng tử nha! ”

“Lão gia nói thật hay quá!” Đổng phu nhân vui vẻ mặt biểu tình.

Chương 2.2